"Không đắt."
Lúc đó anh đang lượn lờ ở quầy hàng, chẳng hiểu sao lại cảm thấy một món đồ đẹp như vậy trời sinh ra là để đeo trên cổ tay Kiều Tô.
"Haha, em cũng là người có đồng hồ rồi! Cận Việt Quần, anh nói xem em đeo vào có giống người thành phố sành điệu không?"
Cận Việt Quần cảm thấy từ "sành điệu" này không hay cho lắm. Mấy cô cậu trên thành phố theo đuổi sành điệu, mặc đồ hở cả bụng cả eo, chẳng ra cái thể thống gì.
"Em đẹp hơn họ nhiều. Tô Tô, chuyện lần trước anh nói với em, em suy nghĩ thế nào rồi?"
"Chuyện gì ạ..."
Cận Việt Quần nói: "Chuyện chúng ta quen nhau."
Đầu năm anh vừa qua sinh nhật mười tám tuổi, tối hôm đó anh đã nói với Kiều Tô chuyện làm người yêu của nhau.
Kiều Tô nhìn đồng hồ, hừ hừ hai tiếng.
Cận Việt Quần hỏi: "Hừ hừ là có ý gì?"
"Là ý đang suy nghĩ chứ sao..."
"Suy nghĩ cái gì?"
Thấy Cận Việt Quần mặt mày khó hiểu, Kiều Tô liếc một cái xem thường, thầm nghĩ chiều nay là ai đã đè cậu bắt phải đi tiểu ra bằng được mới thôi?
"Anh nhìn em như thế làm gì, chẳng lẽ em trời sinh đã là của anh rồi à? Quen anh cũng được, nhưng em phải ra yêu cầu..."
Chuyện tình cảm nam nữ nảy mầm không phân biệt vùng miền, trong trường cấp ba của huyện họ cũng có không ít cặp đôi vừa mắt nhau, ngày ngày tình chàng ý thϊếp. Cận Việt Quần cũng biết, thường thì chuyện quen nhau này phải là con trai nghe lời con gái thì mới thành đôi được. Tuy anh và Kiều Tô đều là con trai, nhưng trong chuyện này anh cũng có thể nghe theo Kiều Tô.
"Yêu cầu gì, em cứ nói."
Kiều Tô cười tủm tỉm: "Muốn em quen anh ấy à, nói khó cũng không khó, mà nói dễ cũng không dễ... Điều đầu tiên là sau này anh không được quản em nghiêm như vậy nữa! Ví dụ như buổi chiều em muốn đi ao cá với Cận Hiểu Bắc thì đi ao cá, muốn đến nhà cậu ấy ăn bánh bao thì đến nhà cậu ấy ăn bánh bao, chơi đến mấy giờ về cũng được... Còn nữa, không muốn làm bài thì không làm, không muốn thi cử thì không thi, sau này đi đâu muốn đi là đi, không cần phải báo cáo với anh, anh cũng không được vì tức giận mà nhốt em ở nhà! Thôi được rồi em nói tạm bấy nhiêu đó, được không?"
Cận Việt Quần càng nghe lông mày càng nhíu chặt, phun ra hai chữ: "Không được."
"Không được? Anh không thèm suy nghĩ luôn à?"
"Không suy nghĩ, không ai quản là mày lại lật trời mất."
Kiều Tô tức giận: "Sao lại không được chứ! Anh xem Cận Hiểu Bắc kìa, cậu ấy suốt ngày đi chơi khắp nơi, lần trước còn trốn học ra hồ chứa nước bắt bao nhiêu là cua đấy, chẳng phải vẫn tốt đẹp sao, em thiếu tay hay thiếu chân à?!"
Cận Việt Quần nói: "Mày không giống nó, nếu không phải vì mày, tao mới lười quản nó."
Kiều Tô đấm mạnh vào vai Cận Việt Quần một cái: "Với cái thái độ này của anh mà còn muốn em quen anh à?"
"Chuyện này và chuyện quen nhau là hai chuyện khác nhau."
"Sao lại là hai chuyện khác nhau, sao lại là hai chuyện khác nhau... Vậy anh đừng ngủ phòng em nữa, về phòng anh mà ngủ! Chúng ta cũng là hai chuyện khác nhau!"
Kiều Tô cũng nổi nóng lên, cậu dùng chân đạp Cận Việt Quần, vừa đạp vừa đá. Cận Việt Quần chỉ ngồi ở mép giường, chắc là bị cậu đá cho mấy cái cũng hơi bực: "Mày không quen tao, tao sẽ đợi, nhưng lần sau mày còn làm gì mà không báo cho tao, tao vẫn sẽ nhốt mày!"
"Anh..."
Kiều Tô nhất thời bị anh làm cho tức đến mụ mị cả đầu, vớ lấy cái gối trên giường ném thẳng vào người anh: "Anh phiền chết đi được, anh đúng là tên phát xít số một thế giới! Anh cút ra ngoài cho tôi, đừng ngủ trên giường của tôi!"
Đừng thấy Cận Việt Quần quản cậu nghiêm, nhưng từ nhỏ Kiều Tô cũng bị anh chiều cho tính khí còn lớn hơn trời. Chẳng mấy chốc, căn phòng đã bị cậu ném đồ đập phá tan hoang.
Chăn, gối, khăn tắm, cả cái ba lô của Cận Việt Quần cũng bị cậu túm lấy ném vào người anh. Dây kéo không khóa, quần áo thay giặt, tiền, mấy tờ đơn đặt hàng bên trong rơi vãi đầy đất.