Chương 8

"Đúng vậy, trời tối rồi cũng có đi ao cá được đâu... Đúng rồi, em gọi điện cho anh sao anh không nghe máy!"

Cận Việt Quần có chút áy náy, anh cúi đầu hôn lên trán Kiều Tô.

"Chiều nay có một cái máy bị hỏng, là hàng của Nhật, mấy chú thợ không đọc được sách hướng dẫn sử dụng, anh ở trong phân xưởng nên lỡ mất..."

"Anh còn đọc được cả tiếng Nhật cơ à?"

"Năm ngoái học lúc đi đặt hàng với ba. Tự mình biết thì không dễ bị người ta lừa. Chiều nay em định nói với anh là đi đâu?"

"Vốn dĩ Cận Hiểu Bắc hỏi em có muốn đến nhà cậu ấy ăn cơm không, mẹ cậu ấy có hấp bánh bao..."

"Ngày mai anh cho người mang đến cho em, ăn của tiệm Đỉnh Ký, được không?"

Bánh bao Đỉnh Ký rất nổi tiếng ở huyện An, Kiều Tô lại cười, cậu cũng khá thích ăn bánh bao của tiệm đó.

"Vậy em muốn nhân thịt bò..."

"Được."

Cận Việt Quần đặt cậu ngồi lên máy giặt, tiện tay cởi chiếc áo thun ngắn tay dính đầy dầu máy ở xưởng ra. Lưng anh rộng, cơ bụng rắn chắc, giống như một con báo trong núi. Mắt Kiều Tô nhìn mà không hiểu sao thấy hơi nóng, hơi ngứa. Cận Việt Quần lại đến cởϊ qυầи áo của cậu.

Kiều Tô để mặc cho anh cởi.

"Máy lạnh trong phòng lại hỏng rồi, sáng nay chẳng phả ra hơi lạnh gì cả..."

"Lát nữa anh xem thử, không được thì tìm người đến sửa... Nhưng chắc phải đợi hơi lâu, phải đến đại lý trên thành phố điều thợ về. Chiều nay em không nhìn thấy thứ gì khác à?"

Máy lạnh vào thời này đúng là một món đồ xa xỉ, cả huyện An chắc chỉ có mỗi nhà họ Cận lắp. Cận Việt Quần xoa dầu gội cho Kiều Tô, múc một gáo nước từ thùng nước nóng dội lên.

"Thấy cái gì chứ, Cận Hiểu Bắc à?"

Chiều nay cậu chỉ thấy mỗi cậu ta.

Cận Việt Quần có chút bất đắc dĩ, nhưng chắc cũng đã quen với bộ dạng này của cậu. Tắm xong, anh quấn khăn tắm rồi ném Kiều Tô lên giường, ngồi ở mép giường, cúi đầu lục lọi trong cái bọc mà sáng nay anh đã ném cho cậu ở sau cửa.

"Anh tìm gì thế..."

Cận Việt Quần tìm thấy một chiếc hộp nhỏ trong túi bên hông.

"Cái gì vậy? Sao sáng nay em không thấy?"

"Mắt của em chỉ để thở thôi..."

Kiều Tô cũng chẳng thèm để ý Cận Việt Quần trêu chọc mình nữa, toàn bộ ánh mắt của cậu đã bị chiếc hộp nhỏ màu nâu trong tay Cận Việt Quần thu hút, trông rất sang trọng.

"Cái gì thế, cho em xem với, cho em xem với..."

Kiều Tô vươn tay ra với, nửa người dán cả lên người Cận Việt Quần, bên trong cậu không mặc gì cả. Cận Việt Quần ho một tiếng.

"Anh sao thế, ra ngoài bị cảm à?"

Kiều Tô đưa tay sờ trán Cận Việt Quần: "Không nóng mà..."

Cận Việt Quần nuốt nước bọt, cũng không nói gì khác, nhét cái hộp vào tay cậu.

"Em xem của em đi."

Anh vươn tay lấy một bộ quần áo sạch của mình trên giường, khoác lên vai Kiều Tô, buộc lại ngay cổ.

"Anh bị thần kinh à, ai lại mặc quần áo kiểu này chứ..."

Kiều Tô đẩy tay anh ra cũng không được, cậu háo hức mở hộp, bên trong không ngờ lại là một chiếc đồng hồ dây bạc.

"Đồng hồ đẹp quá... Cận Việt Quần, cái này anh mua cho em à? Đồ đẹp thế này sáng nay anh không khua chiêng gõ mõ báo cho em thì thôi đi, sao lại nhịn đến tận bây giờ mới nói! Cái này đeo thế nào? Anh mau dạy em đi..."

Thấy cậu mặt mày hưng phấn, Cận Việt Quần cũng vui lây.

"Có khóa gài, ở đây này."

Cận Việt Quần giúp cậu đeo xong, Kiều Tô học hai lần là biết. Cậu duỗi cổ tay ra soi dưới ánh đèn, mặt kính đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp, kim đồng hồ chuyển động, tựa như những vì sao trên trời.

"Đây là lần đầu tiên em đeo đồng hồ! Có đẹp không?"

Dưới ánh đèn, Cận Việt Quần không nhìn rõ mặt đồng hồ, trong mắt chỉ có đôi cổ tay thon dài trắng nõn của Kiều Tô, giống như một con rắn trắng nhỏ đang uốn éo.

"Đẹp."

"Cái này bao nhiêu tiền vậy ạ? Có đắt lắm không? Anh mua ở Tấn Dương à?"