"Nhà vệ sinh thì có cái gì chứ!"
Viết chưa được bao lâu, Kiều Tô lại nói: "Em muốn đi vệ sinh..."
Cận Việt Quần không ngẩng đầu lên: "Nín."
Kiều Tô trợn mắt: "Nhưng em không nín được, em thật sự muốn đi vệ sinh, em sắp tè ra quần rồi!"
"Đi mau!"
Kiều Tô vui vẻ đi lần nữa, lúc quay về lại nói muốn ăn quýt. Cận Việt Quần mắng cậu lắm chuyện, nhưng vẫn bóc quýt cho cậu. Kiều Tô thong thả ăn, rồi lại nói: "Em muốn đi vệ sinh..."
Ngồi đây một tiếng rưỡi, một tờ đề toán còn chưa làm xong một phần tư.
"Ăn có hai múi quýt mà mày cũng có nướ© ŧıểυ à?"
"Anh quản trời quản trăng, còn quản cả người ta đi vệ sinh nữa à..."
Kiều Tô nóng lòng muốn đi, Cận Việt Quần liếc cậu một cái, nắm lấy cổ tay cậu: "Tao đi cùng mày."
"Ôi không cần đâu không cần đâu, em tự đi được rồi..."
Năm kia Cận Việt Quần đã cho người lấp cái nhà xí khô bên ngoài đi, sửa thành nhà vệ sinh dội nước trong nhà. Anh vừa bước vào đã thấy trên bồn cầu có một quyển tạp chí "Câu Chuyện" đang mở, trang đang đọc dở có tiêu đề là 《Cái xác không đầu ở Bắc Đại Hoang》.
Kiều Tô cười ngượng ngùng: "A, haha, có phải là chưa đóng cửa sổ không nhỉ, gió cũng lớn thật, thổi bay cả sách ra rồi, em đi đóng cửa sổ đây..."
Cận Việt Quần xách cậu lên: "Mày không phải muốn đi tiểu à? Tiểu nhanh lên."
"Giờ em lại không muốn đi nữa rồi..."
"Tiểu."
Cận Hiểu Bắc ở trên lầu, đợi một lúc thì thấy Kiều Tô mặt mày ấm ức quay về, ngồi phịch xuống ghế, ôm bụng, không bao giờ nhắc đến chuyện đi vệ sinh nữa.
May mà buổi chiều Cận Việt Quần bị một cuộc điện thoại gọi đến nhà máy, anh dặn Kiều Tô chiều đi đâu phải gọi điện báo cho anh rồi rời đi. Hai người họ cuối cùng mới như trút được gánh nặng mà được giải thoát.
Đương nhiên là không đi ao cá được rồi. Kiều Tô khoe đôi giày mới của mình với Cận Hiểu Bắc, Cận Hiểu Bắc thấy kiểu giày này cậu ta chưa từng gặp qua, không giống mấy kiểu giày màu xám xịt loanh quanh ở hợp tác xã trong huyện.
Đôi này màu trắng, dây giày cũng màu trắng, cậu ta hâm mộ chết đi được. Hai người ở trong phòng tán gẫu pha trò một lúc, Cận Hiểu Bắc hỏi Kiều Tô có muốn đến nhà cậu ta ăn tối không, mẹ cậu ta có gói bánh bao nhân thì là.
"Để tớ hỏi Cận Việt Quần đã..."
Kiều Tô cầm điện thoại bàn lên gọi vào số ở nhà máy của Cận Việt Quần, không có ai nghe máy.
Cận Hiểu Bắc biết là hết hy vọng rồi. Theo cậu ta thấy, anh họ mình quản Kiều Tô đúng là quá nghiêm khắc, không nói với anh một tiếng thì không được đi đâu cả.
Cuộc sống như thế này mà đổi thành cậu ta sống, chắc một ngày đã phát điên rồi.
Buổi tối dì Lý xào rau, Kiều Tô ăn no xong thì ra sân nghịch mấy hòn sỏi cuội đã phơi khô của mình.
Cậu vốn là người không ngồi yên được, nói chung trừ việc bắt cậu ngồi ngoan ngoãn làm đề thi có thể lấy mạng cậu ra thì bảo cậu làm gì cũng được.
Lúc Cận Việt Quần về thì trời đã tối hẳn, vừa về đã thấy Kiều Tô đang thử đặt một chân lên trên mấy hòn sỏi cuội mà cậu đã xếp sẵn. Không ngờ nó lại cấn đến thế, cậu đau đến mức phải gọi Cận Việt Quần.
Cận Việt Quần vội vàng chạy tới bế cậu lên.
"Lại giở trò gì đây?"
Kiều Tô xuýt xoa, hai chân quen thuộc quấn lấy eo anh, co những ngón chân trắng như tuyết lại: "Làm thảm mát xa đó, lần trước đi mừng sinh nhật bác Cận, em thấy trong phòng của dì anh hình như có một cái, dẫm lên trên có thể mát xa huyệt đạo..."
"Nhìn đồ của bà ấy làm gì."
"Cũng đâu phải cố ý nhìn, không phải là em lên lầu tìm nhà vệ sinh sao..."
Cận Việt Quần quay đầu nhìn lại một cái: "Làm bằng đá à?"
Kiều Tô gật đầu: "Hình như là dùng rất nhiều sỏi cuội xếp lên, anh nói xem người thành phố đúng là biết cách kiếm tiền thật..."
"Cả buổi chiều làm cái này à?"