Chương 6

Sơ suất quá, biết thế vừa nãy không nói đến chuyện làm bài tập. Cận Việt Quần năm nay mười tám tuổi, học lớp 12. Nhưng Cận Việt Quần là mới bắt dầu bước vào mười tám tuổi, còn cậu là cuối mười tám tuổi rồi, đã là "lớp 13" rồi...

Năm ngoái cậu vì bị tiêu chảy mà bỏ thi hai môn. Chuyện này nếu là nhà bình thường thì không học nữa cũng thôi, bằng tốt nghiệp cấp ba đã đủ dùng, ở quê còn có thể đi dạy học được. Ai ngờ Cận Việt Quần lại nhất quyết ép cậu học lại.

Kiều Tô thiếu điều dùng cả chiêu một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, vậy mà Cận Việt Quần chỉ nói một câu: "Đi học, đừng để tao phải trói mày lại."

Làm sao mà cãi lại được? Kiều Tô đành phải lưng tròng nước mắt mà đeo cặp sách đến trường...

Trên đời này rốt cuộc còn có phép vua hay không?

Luật pháp kim cổ đông tây nào mà chẳng viết phải kính lão yêu trẻ, tôn trọng huynh trưởng cơ chứ...

Sao từ nhỏ đến lớn trong mắt Cận Việt Quần dường như chưa bao giờ có mấy chữ này thế?

"Nghĩ đi đâu đấy, tao hỏi mày làm chưa?"

"Làm rồi làm rồi, chỉ là chưa làm xong thôi..."

"Lát nữa đưa tao xem."

Ăn cơm xong, có người đến dưới lầu, là Cận Hiểu Bắc, em họ của Cận Việt Quần, học lớp 11. Chiều nay cậu ta định cùng Kiều Tô ra ao cá chơi, ở đó có bóng râm, mát mẻ.

Trong trấn cũng chẳng có trò gì giải trí, hễ được nghỉ hè, nhà nào có việc thì về giúp nhà làm việc, nhà nào không có việc thì đi trêu chó ghẹo mèo, chẳng còn việc gì khác.

Hiển nhiên hai người họ không phải dạng chăm làm việc.

Cận Hiểu Bắc vừa lên tầng hai đã thấy Kiều Tô ngồi như có kim châm dưới mông, bên cạnh là ông anh họ Cận Việt Quần.

"Mày viết cái gì rồi? Nói cho tao nghe mày đã viết cái gì?"

"Sao vừa về đã hung dữ thế chứ... Chẳng phải em đã viết tên lên rồi sao, anh xem, Kiều, Tô, tờ nào em cũng viết rồi..."

Cận Việt Quần tức đến mức vỗ vào sau gáy cậu: "Vào phòng thi mày chỉ viết mỗi tên thì người ta chấm bài có cho mày điểm không!"

Kiều Tô bị vỗ một cái, đầu chúi về phía trước, lại liếc thấy người ở cửa.

"Cận Hiểu Bắc! Cậu đến rồi à!"

Cận Hiểu Bắc thật sự ước gì mình chưa bao giờ đến đây.

"Anh, anh về rồi ạ, vậy em đi trước đây..."

Cận Việt Quần nhìn Cận Hiểu Bắc quần xắn đến đầu gối, tay xách một cái giỏ cá rách, bên trong còn vứt mấy miếng gan gà vụn tanh ngòm, cơn tức lại bốc lên: "Tao bảo mày ở nhà trông Kiều Tô cùng làm bài tập, mày trông nó thế nào đấy? Mày dắt nó đi đâu chơi bời suốt ngày thế!"

"Không phải ạ, anh, em làm sao mà trông được cậu ấy chứ..."

Kiều Tô ở bên cạnh nín cười, không lâu sau, Cận Hiểu Bắc cũng phải cầm bút và đề thi ngồi xuống cạnh cậu.

"Kiều Tô cậu cũng quá không trượng nghĩa rồi, anh tớ về mà cậu cũng không nói với tớ một tiếng!"

"Tớ nói với cậu kiểu gì, tớ vừa ăn cơm xong đã bị anh ấy đè ra đây ngồi rồi..."

"Cậu làm xong chưa? Cho tớ chép với..."

"Chép cái con khỉ, tớ nhìn thôi đã thấy chóng mặt rồi..."

Cận Việt Quần cũng đang tính toán đề bài, anh vừa phải lo việc nhà máy, vừa phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Anh đá vào chân ghế của Cận Hiểu Bắc một cái: "Nói gì đấy, mau viết đi!"

Cận Hiểu Bắc cũng không dám ghé đầu thì thầm nữa. Anh họ cậu đã giúp ba Cận làm việc từ năm mười bốn tuổi, tuy trạc tuổi họ nhưng có thể nói là có uy danh rất lớn trong đám nhóc choai choai này.

Hơn nữa, rõ ràng ghế của Kiều Tô ở gần anh họ cậu hơn, sao lần nào người bị đá cũng là cậu thế?

Làm toán được một lúc, Kiều Tô không ngồi yên được nữa.

"Cận Việt Quần, em muốn đi vệ sinh..."

"Đi đi."

Kiều Tô đi vệ sinh xong quay lại, Cận Hiểu Bắc cảm thấy sắc mặt cậu dường như hồng hào hơn hẳn.

"Cậu vào nhà vệ sinh ăn linh đơn diệu dược gì đấy à?"