Cậu đang định bẻ ra ăn thì bị Cận Việt Quần xách gáy lôi dậy: "Mày bị tăng động à, không thể ngồi yên một lát được sao?"
Cận Việt Quần cao gần một mét chín trong khi Kiều Tô mới có một mét bảy ba, điều này làm cậu tức chết đi được. Rõ ràng họ luôn ngồi chung một bàn, ăn chung một bát cơm, sao chiều cao lại chênh lệch nhiều thế chứ?
"Ai bảo anh xào rau chậm như thế, em đói lắm rồi, cho em ăn một miếng đi..."
Trong tay Kiều Tô vẫn còn cầm một túi bánh nướng bán lẻ, thứ này đã để lâu đến mức ăn mà không hâm nóng là chỉ có nước bị Tào Tháo đuổi mà thôi.
Cận Việt Quần chẳng buồn nói nhiều, tiện tay bẻ một miếng bánh vừng to tướng rồi nhét vào miệng Kiều Tô.
“Ngậm đấy, không được làm rơi.”
Kiều Tô “ư ư” hai tiếng phản đối, mắt trợn tròn: “Ưʍ... Cái tên Cận Việt Quần chết tiệt nhà anh...”
Còn chưa mắng xong thì miệng cậu lại bị nhét thêm một miếng nữa, miệng bị nhồi đến không nói nổi, chỉ còn nước trừng mắt mà lườm anh. Cận Việt Quần quay lưng đi nấu mì, làm như không thấy gì.
"Đồ thần kinh... Đại biếи ŧɦái!"
Kiều Tô bực đến mức gom hết sức bình sinh, vung nắm đấm đập hai cái lên vai Cận Việt Quần. Cậu vừa đấm vừa rên vì đau, chưa đánh được người ta đã thấy tay mình ê ẩm, vội vã vẩy tay thổi phù phù.
Cận Việt Quần nấu mì, không nghe tiếng động gì của cậu nữa. Anh sợ cậu thật sự nuốt mấy miếng bánh đó thì sẽ bị nghẹn bánh khô. Nhưng vừa quay lại thì thấy... Kiều Tô đã đứng sẵn sau lưng anh, mặt dí sát lại.
Miếng bánh trong miệng Kiều Tô lập tức bay tới, Cận Việt Quần nghiêng đầu cắn luôn một nửa, tay cũng không quên ôm eo cậu để giữ lại.
“Cho chừa cái tật hay bắt nạt em nhé... Ha ha! Ngon không? Nhân vừng đấy, anh lời to rồi còn gì!”
Cận Việt Quần bật cười, cầm nửa miếng bánh dính nước miếng của Kiều Tô rồi ném thẳng vào bát mì của mình.
“Được rồi được rồi, đừng quậy nữa, bưng cơm ra ngoài ăn đi.”
Kiều Tô đói gần chết, vừa ngồi xuống đã bưng bát húp một hơi canh mì nóng hổi.
“Nhưng mà này... Sao dạo này anh phải làm nhiều việc ở nhà máy vậy? Khai giảng rồi còn đi học được không?”
“Phải học cách để làm thôi, anh không làm thì ai làm nữa. Nhưng đi học là chắc chắn rồi. Mấy hôm nay chắc vẫn phải ở bên nhà máy. Giờ nơi nào cũng thiếu than, giá than bên tỉnh Tấn cũng không rẻ, đơn đặt hàng thì ùn ùn kéo tới. Thợ phụ trách lớp lót lò cũ thì lại ốm nên phải tuyển người mới, công việc dồn cả đống... Mấy hôm trước tao có in cho mày mấy tờ đề, làm xong chưa?”
Kiều Tô hai má phồng lên vì mì, cúi gằm đầu không nói tiếng nào.