"Mấy hôm nay đã làm những gì rồi?"
"Cũng không có gì đâu. Bạn bè nghỉ hè về quê gặt lúa hết rồi, không ai chơi cùng cả. Em chỉ làm mấy việc đã nói với anh qua điện thoại thôi... Học bài với Cận Hiểu Bắc, rồi làm bài tập các kiểu..."
Cận Việt Quần liếc cậu một cái.
Kiều Tô hắng giọng một tiếng: "À còn đi nhặt hạt dẻ trên núi sau nhà, mò mấy hòn đá, bắt cá, nướng BBQ bên bờ sông, rồi đá bóng... Em đều nói với anh hết rồi mà, anh đồng ý em mới đi đó..."
Cận Việt Quần hỏi cậu: "Sáng nay đã ăn cơm chưa?"
"Chưa! Em ra ngoài từ sáng sớm rồi, đi muộn là mấy viên đá màu đẹp bị người ta nhặt hết. Nhiều người nhặt rồi mang lên thành phố bán..."
Cận Việt Quần vỗ một cái vào phần thịt non bên trong đùi cậu: "Không ăn cơm đã chạy đi chơi à?"
"A! Em đã nói xong đâu... Em có lấy đi bán đâu, em nhặt về chơi thôi mà. Với lại, hôm nay dì Lý hình như có cháu trai cưới vợ nên dì đi ăn cưới rồi..."
"Trước khi đi dì ấy không nấu cơm cho mày à?"
Kiều Tô vội gạt tay Cận Việt Quần ra. Mẹ kiếp, lực tay của tên này càng ngày càng mạnh.
Rõ ràng tên này còn nhỏ hơn mình một tuổi cơ mà!
Rốt cuộc ai là anh ai là em đây?
Cậu khép chân lại: "Anh tránh ra đi... Tối qua có ăn gì đâu, giờ em đói lắm rồi..."
Cận Việt Quần không nói gì, anh lấy từ trong ba lô ra một cái túi được gói rất kỹ, căng phồng.
"Mua cho mày đấy, mày ở trong phòng nghỉ ngơi đi cho ráo mồ hôi, tao xuống dưới nấu gì cho mày ăn."
Anh ném cái bọc cho cậu rồi đi xuống lầu.
Cái bọc nặng trịch, Kiều Tô ôm trọn vào lòng. Vì đứng không vững nên ngã phịch xuống giường: "Cái tên này, sao không ném cho mình ngã lộn nhào luôn đi chứ..."
Cậu mở ra xem, bên trong là một túi quần áo mới, có một chiếc áo khoác mỏng rất thời trang, một chiếc quần thể thao và một đôi giày thể thao. Bên ngoài túi nhựa có in logo của Trung tâm thương mại Tấn Dương, mác quần áo bên trong còn chưa bị cắt.
Vừa nhìn đã biết là hàng thành phố!
Áo khoác và giày đều vừa như in. Quần áo ở chợ chỗ họ kiểu cũ quá rồi, Kiều Tô thay giày mới áo mới rồi soi gương mãi không thôi. Cậu cảm thấy mình còn đẹp trai hơn cả mấy ngôi sao lớn mà bạn cùng lớp ngày nào cũng mê mẩn! Mãi cho đến khi bụng đói kêu ùng ục thì cậu mới lưu luyến cởi ra rồi đi xuống lầu.