Chương 2

Vừa xối nước, Kiều Tô vừa cúi đầu liếc cái quần đùi “thiết kế độc quyền” của mình, tức tối phản bác: "Em mà lẳиɠ ɭơ cái gì? Với lại, ai ở truồng chứ? Mông em còn che kỹ thế này cơ mà!"

Cận Việt Quần sa sầm mặt, đóng sầm cửa xe rồi chẳng nói chẳng rằng vác thẳng Kiều Tô lên vai, đi một mạch lên lầu.

"Anh làm gì thế hả! Em còn chưa xối nước xong mà! Thả em xuống mau!"

Kiều Tô giãy đạp liên hồi, hai chân đạp loạn cả lên. Thế nhưng cánh tay của thiếu niên từ hai năm nay đã rắn chắc như thép nguội vậy, ôm chặt lấy cậu như bắt một con gà con, giãy kiểu gì cũng không thoát được.

Vào đến phòng, Cận Việt Quần ném thẳng Kiều Tô xuống giường, rồi mở tủ lục một hồi, rút ra một chiếc quần dài, ném về phía cậu.

"Mặc vào ngay!"

"Trường đang nghỉ hè, em không mặc quần dài đâu, nóng chết đi được!"

Cận Việt Quần nghiến răng rồi rút thêm một cái quần đùi khác, là loại bán sẵn ngoài chợ, viền còn nguyên cái mác đỏ, là hàng của xưởng may sát bên nhà. Mác đỏ là hàng xịn nhất ở đó rồi.

Kiều Tô vừa nhận quần, vừa với tay lấy cây kéo ở đầu giường để chuẩn bị cắt bớt ống quần.

"Mày định khoe cho tao xem đến bao giờ nữa hả?"

"Ai khoe chứ! Cái mác bên trong cọ đau muốn chết. Anh xem nè, hôm qua em mới mặc một ngày mà đùi bị cọ đỏ hết cả lên rồi đây này..."

Kiều Tô bực mình, dạng chân ra cho anh xem. Cận Việt Quần liếc một cái, quả nhiên chỗ gần háng của cậu đã bị cái mác cọ đến đỏ ửng cả một mảng. Da Kiều Tô trắng như tuyết, chỉ cần ửng lên một chút thôi cũng nổi rõ như sáp đỏ nhỏ trên nền tuyết.

Cận Việt Quần nhíu mày: "Sao lại bị cọ ra nông nỗi này?"

"Hôm qua em đi đá bóng với đám Cận Hiểu Bắc ở chỗ hồ chứa nước. Đá xong về thì thấy rát rát rồi, đau lắm! Cái mác đó may ở trong đúng là vô duyên, xưởng kiểu gì mà dở tệ, sớm muộn gì cũng phá sản cho coi..."

"Chỉ có mày là yếu ớt như vậy thôi!"

Cận Việt Quần lườm cậu một cái rồi đè chân cậu xuống, mở ngăn kéo lôi ra cồn i ốt và tăm bông, cẩn thận chấm thuốc bôi lên chỗ da bị đỏ.

Bôi xong, anh thẳng tay nhét cả hai cái quần đùi cùng tăm bông xuống gầm giường.

"Đừng có vứt! Cái quần này mới mua mà, vứt đi phí lắm. Hay để em đem về cho ba em mặc cũng được..."

"Mày bớt lượn về nhà họ Kiều cho tao nhờ."

Kiều Tô lè lưỡi, không dám cãi.