Chương 1

Mùa hè năm nay đến sớm hơn mọi năm, thời tiết cũng nóng hơn nhiều.

Hơi nóng hầm hập bốc lên từ khu nhà máy cơ khí như muốn biến cả huyện An thành một cái lò luyện đan khổng lồ.

Sáng sớm tinh mơ, khi cánh cổng sân nhỏ vừa được đẩy ra, Kiều Tô đang lom khom kéo lê một chiếc xô nhựa nặng trĩu. Bên trong là những viên sỏi cuội tròn trịa, xinh xắn mà cậu đã lọ mọ dậy từ trước năm giờ sáng để cặm cụi nhặt từ con suối nhỏ sau núi.

“Ào!” Một tiếng, cả xô sỏi lẫn nước đổ ào xuống mặt sân.

"Nóng chết mất! Nóng chết tôi rồi! Sắp chín tới nơi rồi đây này..."

Khuôn mặt Kiều Tô đỏ bừng vì nóng, mồ hôi nhễ nhại. Cậu lạch bạch chạy về phòng ngủ, nhón chân trèo lên ghế rồi rướn người với tới cái công tắc máy lạnh mà Cận Việt Quần đã chỉ cho cậu từ trước.

Cái máy lạnh này là do Cận Việt Quần gọi thợ từ thành phố về lắp cách đây một tháng. Cậu mong ngóng mãi mới tới lúc được tận hưởng luồng gió mát lạnh, vậy mà bật tới bật lui cả buổi, cái đèn đỏ báo hiệu đáng lẽ phải sáng lại im lìm không nhúc nhích.

“Má nó... Sao lại lăn đùng ra chết đúng lúc này chứ? Không phải lắp cái này tốn cả chục ngàn tệ à? Một tháng hỏng tám lần, vậy mà cũng gọi là máy lạnh cho được!”

Cậu bực mình đập đập hai cái vào cánh quạt, cái máy vẫn trơ ra như bị liệt. Chửi thêm câu nữa, Kiều Tô tụt khỏi ghế rồi xỏ đôi dép lê.

Thôi thì xuống nhà xối nước lạnh cho rồi!

Ai ngờ vừa bước ra sân, còn chưa kịp mở vòi nước thì đã thấy Cận Việt Quần – người vừa đi cùng ba cậu lên tỉnh Tấn để mua than, đột ngột quay về.

"Sao anh về rồi? Không phải bảo đi năm sáu ngày sao?"

Cận Việt Quần vừa đưa ba Kiều Tô về đến nhà, xuống xe một cái là đã thấy nhóc con kia đang cầm vòi nước xối chân. Hai má trắng hồng ửng lên, chẳng biết vừa đi nghịch ngợm ở đâu về mà chỉ mặc mỗi chiếc áo thun ngắn tay và chiếc quần đùi rộng thùng thình. Cái đáng nói hơn là cái quần đùi ấy còn bị cậu cắt cụt lên tận bắp đùi, dưới nắng hè sáng rực, đôi chân trắng ngần kia cứ phải gọi là chói loá cả mắt.

"Kiều Tô! Mới sáng sớm mà mày đã ăn mặc lẳиɠ ɭơ như thế là sao hả? Nếu mày không biết mặc quần áo cho đàng hoàng thì khỏi mặc luôn đi! Ở truồng cho rồi!"

"Anh bị điên à, Cận Việt Quần! Mới sáng sớm đã ăn trúng thuốc nổ đấy hả?"