Chương 48: Đến chùa lạy Phật (2)

Hi Châu lặng lẽ nghe nàng ấy kể chuyện, thỉnh thoảng hỏi vài câu, không nghi ngờ gì khiến Vệ Ngu càng thêm hào hứng. Nàng ấy vẫn thích trò chuyện với biểu tỷ như vậy, một mình nói một tràng dài, hiếm khi gặp được người chịu ngồi nghe mình nói.

Xe ngựa men theo đường nhỏ lên núi, gió mát lành thổi lùa vào rèm xe, mang theo hương thơm cỏ cây và mùi thông già đặc trưng giữa núi rừng.

Lác đác trước sau cũng có nhà khác lên núi lễ Phật, có thể nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện mơ hồ.

Không khí yên tĩnh. Hi Châu nghiêng đầu, thấy Vệ Ngu đã dựa nửa người vào thành xe, mơ màng sắp ngủ.

Đường xá xa xôi, ít ra cũng phải mất hai canh giờ, ngồi lâu tất khó tránh mỏi mệt.

Hi Châu đưa mắt nhìn ra ngoài, phong cảnh bên ngoài chậm rãi trôi qua trước mắt, từng khung cảnh vô thức trùng lặp với những hình ảnh đã chôn sâu trong trí nhớ.

Thì ra đây không phải lần đầu nàng đến nơi này.

Chợt, tiếng vó ngựa từ phía sau vọng lại, từng hồi dồn dập như sấm động vang lên trên mặt đất, mang theo thế lôi đình.

Hi Châu khẽ ngẩn người.

Không cần nhìn cũng biết đó là ngựa báu của Vệ Lăng, con ngựa mà quốc công đích thân chọn tặng cho hắn từ năm năm tuổi.

Kiếp trước, nàng từng đứng chờ trước đại môn công phủ, cùng mọi người ngước cổ trông ngóng hắn khải hoàn từ Bắc Cương trở về.

Mà mỗi khi tiếng vó ngựa này vang lên nơi cuối phố dài, nàng biết hắn đã về.

Rất nhanh thôi, nàng cũng sẽ trông thấy hắn.

Khi đoàn ngựa sắp vượt qua, Hi Châu bèn khẽ hạ rèm xe xuống, vừa che cảnh sắc ngoài kia, vừa chặn luôn ánh mắt mà nàng biết chắc đang nhìn về phía mình.

Chẳng mấy chốc, hơi nóng trong xe làm Vệ Ngu trong lúc mơ màng tỉnh lại, uể oải lẩm bẩm vài câu. Hi Châu bèn định nhấc rèm xe lên để gió mát lùa vào, vừa lúc tới cổng chùa Pháp Hưng.

Mọi người lần lượt xuống xe.

Hi Châu thoáng nhìn phía trước, Vệ Lăng đang đứng cùng quốc công phu nhân nói chuyện.

Chỉ là một ánh mắt lướt qua trong đám người, hắn đã lập tức phát giác được, nghiêng đầu nhìn về phía nàng. Hi Châu lập tức né sang phía Vệ Ngu, cụp mắt tránh đi ánh nhìn ấy.

Thấy biểu muội đứng cách đó không xa, vẻ mặt thản nhiên, Vệ Lăng cầm dây cương trong tay, giao lại cho người hầu, trong lòng lại dâng lên cảm xúc khó tả, nôn nao bất an mà chính hắn cũng chẳng biết vì sao.

Vệ Lăng vốn không muốn đến bái Phật.

Hắn cũng không tin mấy thứ thần thần quỷ quỷ đó, cầu người chi bằng tự cầu lấy mình.

Nhưng mấy ngày nay hắn thật sự cảm thấy bản thân có chút không ổn. Từ trước đến giờ ban đêm gần như không nằm mơ, hắn sinh ra đã chẳng thiếu thứ gì, quần là áo lụa, vàng ngọc đầy nhà, lại có một đám bạn tốt cùng nhau vui chơi, cho dù có gặp tai họa gì cũng đều có thế lực trong nhà đứng ra giải quyết. Có chuyện gì mà phải tìm đến trong mộng mới có thể có được?

Nhưng từ khi biểu muội vào phủ, gặp nhau một lần, hắn lại liên tục nằm mơ mấy giấc kỳ quái mà còn là loại không thể quên được. Chuyện này là sao?

Chẳng lẽ thứ hắn cầu mà không được lại chính là biểu muội sao?

Ý nghĩ này vừa hiện lên, ngay cả chính Vệ Lăng cũng ngây người.

Dương Dục mấy ngày trước đã trước bảo người theo lệ nói với Vệ Lăng là muốn lên chùa nhưng cũng biết hắn chắc chắn sẽ không đi, quả nhiên sáng nay cũng không thấy bóng dáng đâu, ai ngờ cuối cùng cũng tự mình tới.

Bà thấy hắn xuất thần, bèn hỏi mấy câu.

Vệ Lăng đang bực mình, trả lời cho có rồi nhìn thấy khách hành hương tới tới lui lui không dứt, lại ngẩng đầu, liền trông thấy biểu muội vẫn cúi đầu.

Là vì không muốn nhìn thấy hắn sao?

Hắn lại nhớ đến lần đầu gặp mặt, biểu muội vội vã rời đi. Lần trước chuyện Ôn Thao, hắn giúp nàng, vậy mà nàng cũng không nói với hắn một lời.

Vệ Lăng dứt khoát không ở lại, quay sang nói với mẫu thân:

“Nương, mọi người đi bái Phật đi, con không đi, con ra ngoài dạo một lát.”

Dương Dục cũng biết hắn tới chẳng phải vì việc đàng hoàng gì, mặc kệ hắn, tự mình dẫn con dâu và mấy đứa nhỏ vào Phật điện.

Vừa vào cửa điện, Hi Châu theo mọi người quỳ xuống đệm hương bồ lạy Phật.

Khói hương dày đặc phiêu đãng, nàng ngẩng đầu nhìn pho tượng Phật đúc vàng cao lớn, gương mặt từ bi nhân hậu, đang cúi xuống nhìn những tín đồ thành kính bên dưới.

Hi Châu vốn là tin vào những điều này.

Mẹ nàng năm xưa được hòa thượng cứu, sau đó ở Dương gia lớn lên, cũng tin Phật.

Về làm dâu Tân Châu, mỗi năm nàng đều gửi rất nhiều tiền cho chùa miếu làm việc thiện, đến mùa đông lại ra đường phát cháo. Khi ấy nàng còn rất nhỏ, cũng theo mẹ đi, chỉ nắm lấy vạt áo mẹ, nhìn những người đói khát nghèo khổ rơi nước mắt cảm động khi được ăn cơm, trong lòng cũng vui sướиɠ thay cho họ.

Cha còn đặc biệt xây một gian Phật đường, thỉnh một pho ngọc Phật từ ngôi chùa nổi tiếng nhất nơi đó về. Mỗi lần cha ra biển buôn bán, mẹ đều ngày ngày đến trước tượng Phật dâng hương, cầu cho trượng phu mình bình an trở về. Nàng cũng theo mẹ bái lạy, hy vọng cha sớm trở lại.

Nhưng cuối cùng...

Hi Châu cụp mắt, nhìn chỗ hương đang cầm trong tay, làn khói uốn lượn bay thẳng lên cao, như dẫn nàng về một đoạn hồi ức xưa.