Hi Châu là đến ngày hôm sau mới nghe nói chuyện xảy ra sau yến tiệc, mà nguyên nhân là vì nàng.
Vệ Lăng bởi một câu nói không liên quan mà giận dữ, suýt chút nữa đánh mấy cô nương kia, còn lớn tiếng mắng người, đuổi hết bọn họ đi, khiến đám tiểu thư, cô nương nhà quan lại quý tộc tức giận oán trách không thôi.
Lúc ấy, đám nha hoàn quét sân ngoài viện bàn tán rôm rả, kể lại sinh động y như thật, làm Hi Châu không nhịn được nhớ đến dáng vẻ hôm trước Vệ Lăng quất roi Ôn Thao.
Nhưng Hi Châu biết Vệ Lăng sẽ không làm như vậy, tính tình hắn có thể phóng túng, không kiêng nể mặt mũi người khác nhưng tuyệt đối sẽ không ra tay với nữ nhân.
Vậy hắn vì sao lại như thế?
Những lời đàm tiếu, nhục mạ phần lớn cũng chẳng phải sai, có lời quá đáng, có lời bất công nhưng cuối cùng cũng chỉ là chuyện thiên hạ nhiều miệng.
Kiếp trước Hi Châu nghe quen rồi, ban đầu còn đau lòng, sau lại dần trở nên tê dại, chẳng còn để tâm nữa. Nếu cứ mãi để ý những lời vô tâm vô tình đó cũng chỉ làm khổ chính mình.
Huống chi đã trải qua một đời, nghe lại những lời y như vậy, Hi Châu cũng chỉ xem như gió thoảng bên tai. Chỉ là nàng vẫn thấy kỳ lạ, vì sao Vệ Lăng lại tức giận?
Nghĩ tới nghĩ lui, nếu đã làm ầm ĩ đến vậy, không biết Vệ Lăng và Khương Yên đã gặp nhau chưa?
Suy nghĩ của nàng bị một tiếng quát lớn cắt ngang.
“Các ngươi cẩn thận cái miệng cho ta!”
Thanh Trụy quát về phía đình viện. Đám nha hoàn đang quét sân, bị hù đến nhảy dựng, quay đầu lại thấy người kia đi đến, còn có biểu cô nương không biết nghe lén bao lâu dưới hiên, vội vàng xin tha, nói là mình nhiều chuyện, không dám hó hé thêm lời nào.
Hi Châu lấy lại tinh thần, gọi Thanh Trụy lại.
“Nhắc nhở một câu là được rồi, không cần phạt.”
Chuyện hôm qua e rằng giờ khắp phủ đều đang đồn đại, mấy cái miệng này tính là gì, dù sao cũng đều là người trong phủ, nàng không muốn để những ngày sắp tới ai nấy đều ôm oán hận với mình.
Nói là nàng không thích gây chuyện thị phi cũng được, bảo là nàng tính tình hiền hòa cũng được, nàng đều không để bụng.
Hi Châu trở lại trong phòng, không bao lâu, Dung nương bước vào, mặt đầy lo lắng.
Bà ôm chặt nàng vào lòng, dịu dàng nói:
“Đừng nghe mấy lời bậy bạ ấy. Sau này tiểu thư của chúng ta sẽ danh chính ngôn thuận làm chính thê, đến lúc đó quốc công phu nhân nhất định sẽ vì người mà tìm một mối hôn sự tốt, là người trong sạch tử tế, đối xử với tiểu thư thật lòng.” Tuyệt đối không phải làm thϊếp cho người ta.
Hi Châu nép vào lòng Dung nương ấm áp, khẽ ừ một tiếng. Một lúc lâu sau lại nhẹ nhàng nói:
“Dung nương, nếu sau này ta không muốn ở lại kinh thành nữa, hay là chúng ta về Tân Châu, có được không?”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến Dung nương kinh ngạc nhìn nàng.
Bà nghĩ cô nương vì mấy lời đồn hôm nay mà tủi thân, mới nói thế thôi. Nhưng muốn về thì đâu dễ, của cải nhà họ Liễu đều đã chuyển hết về kinh, giờ trong Liễu gia chỉ còn lại mình cô nương. Nếu có thể chống đỡ cả nhà, lúc trước phu nhân cũng sẽ không phải viết thư nhờ vả gửi cô nương vào kinh.
Nghĩ đến đây, Dung nương càng đau lòng, vội vàng an ủi nàng.
Hi Châu ngẩng đầu nhìn Dung nương, nở nụ cười dịu dàng, cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
Chuyện ấy còn chưa đến lúc. Vừa rồi chỉ là muốn thử một chút thôi.
Tới lúc chạng vạng tối, lại có một nha hoàn từ viện khác đến Xuân Nguyệt đình, mang theo lễ vật đưa đến.
Thanh Trụy đón lấy chiếc hộp trang điểm làm từ gỗ tử đàn nạm trai, vừa nhìn đã thấy tinh xảo vô cùng, không khỏi ngạc nhiên hỏi:
“Ai đưa tới vậy?”
Nha hoàn đáp: “Là đại gia nhà họ Tần nhờ nhị gia của chúng ta mang đến, nói là hôm qua tiểu thư Tần gia lỡ lời nói mấy câu không phải, đặc biệt chuẩn bị lễ vật nhận lỗi, mong biểu cô nương đừng trách.”
Thanh Trụy bưng lễ trở vào trong phòng.
Hi Châu nghe nàng ấy kể lại, liếc mắt nhìn chiếc hộp trang điểm kia, chỉ cảm thấy nặng nề khó chịu, liền bảo Thanh Trụy đừng để lên bàn trang điểm.
“Cứ tùy tiện cất ở đâu đó cũng được.”
Nàng thật sự không muốn thấy thứ ấy trước mặt mình. Nếu có thể, đem đốt đi thì càng tốt.
*
Ngày thứ ba sau buổi yến tiệc sen chính là rằm tháng 7 lễ Trung Nguyên.
Dương gia vốn là danh môn thế tộc trăm năm, kính Phật trọng lễ, mỗi năm đều cúng tiền bạc và vật phẩm cho chùa chiền, để tu sửa và làm việc thiện bố thí. Quốc công phu nhân vốn xuất thân Dương gia, cũng thường xuyên lễ bái, cầu phúc. Từ trước đã chuẩn bị sẵn, dịp lễ này sẽ dẫn mọi người trong phủ đến chùa Pháp Hưng dâng hương cúng tế.
Hôm ấy, trời oi ả, nắng gắt vừa lên đã khiến ai nấy mồ hôi nhễ nhại. Chờ tôi tớ chuẩn bị xong xe ngựa, mọi người lần lượt lên xe khởi hành.
Hi Châu đi cùng Vệ Ngu.
Dọc đường, Vệ Ngu cứ như ngồi trên đống lửa, không yên mà nhắc đi nhắc lại chuyện mấy hôm trước trong buổi yến tiệc, khuyên Hi Châu đừng để bụng những lời đàm tiếu.
Hi Châu chỉ cười nhạt, bảo nếu không phải nàng ấy nhắc, bản thân cũng sắp quên mất rồi.
Vệ Ngu lúc này mới hơi an tâm, lại vui vẻ nói sang chuyện khác.