Hôm nay trong yến tiệc người rất đông. Một bên là nhóm các cô nương mười mấy tuổi tụ lại ngắm hoa, bên kia thì các mẫu thân, đại tẩu cùng các phu nhân quây quần trò chuyện. Xa hơn một chút, nhị ca cùng một đám đồng liêu bày tiệc uống rượu.
Về phần Vệ Lăng, từ đầu đến cuối chẳng buồn lại gần, dẫn theo đám bạn tốt của mình chèo thuyền ra giữa hồ Bách Hoa Châu câu cá.
Cảnh sắc trên hồ tuy không bằng tiết xuân hoa nở nhưng đưa mắt nhìn quanh cũng là một màu xanh um tươi tốt, điểm xuyết vài bông hoa dại. Dù vậy, nhờ người khéo tay chăm sóc, khung cảnh khắp nơi vẫn vô cùng thanh nhã đẹp mắt. Giữa những tán cây rậm rạp, lờ mờ còn thấy được một toà lâu hai tầng mái ngói uốn cong, dưới ánh chiều tà, ngói lưu ly phản chiếu từng mảnh ánh sáng vụn.
Bọn họ chọn một gốc ngô đồng cao lớn có bóng râm, cũng chẳng câu nệ sạch sẽ hay không, cứ ngồi bệt xuống đất, mỗi người tản ra một chỗ. Đám gia nô, hạ nhân đi theo phía sau cũng tự giác tìm nơi tránh đi, không dám làm phiền.
Thả câu vốn là chuyện cần tâm tĩnh khí hoà nhưng tụ họp toàn là một đám thiếu niên chưa quá tuổi đội khăn quán, an tĩnh chưa được bao lâu, liền ở chỗ này nói cười, ở chỗ kia đùa giỡn.
Bọn họ đều biết rõ lần thưởng sen này là vì việc gì. Lúc đầu còn hồ đồ nhưng vừa trông thấy các cô nương được đưa đến, lại nghe mấy lời bàn tán truyền nhau mà còn không hiểu đầu đuôi thì đúng là ngu dốt đến mức về nhà không còn mặt mũi gặp ai.
Chỉ là, dù lòng có biết, mặt ngoài bọn họ cũng chỉ cười cười đùa vui, không dám thật sự làm ra trò gì chọc giận vị tam gia nhà họ Vệ.
Chơi với nhau từng ấy năm, lại còn có thể được mời đến công phủ, ai mà không rõ tính khí của Vệ tam? Bề ngoài trông hào phóng, rộng rãi, không câu nệ tiểu tiết nhưng nếu ai lỡ đυ.ng phải điều cấm kỵ trong lòng hắn thì kiểu gì cũng bị hắn nhớ kỹ, không biết chừng khi nào sẽ trả đũa.
Mà chuyện Vệ Lăng chán ghét nhất bây giờ chính là chuyện hôn sự.
Dù trong đám ấy có kẻ nhịn không nổi, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về phía các cô nương đang tụ họp bên kia, sắc đẹp người nào người nấy từ diễm lệ đến thanh nhã đều có cả, trong lòng thầm cảm thán phúc phận của Vệ Lăng thật không cạn, nhưng ngoài miệng cũng chỉ dám nói vài câu chuyện phiếm.
Vệ Lăng lúc ấy ngồi bên một bụi cỏ hoàng xương bồ, một tay cầm cần câu trúc, một tay gác khuỷu lên gối, chống cằm, ánh mắt trầm tĩnh, không nhúc nhích nhìn mặt nước.
Từ đầu đến cuối, suốt cả buổi, mắt cũng chẳng chớp lấy một lần.
Vương Di ngồi bên cạnh một lát, dần cảm thấy nhàm chán. Vốn dĩ hắn chẳng ưa mấy trò thả câu này.
Vốn nhà họ Vương và phủ trấn quốc công cũng không thân thiết gì cho lắm. Nếu không phải lần trước cùng nhau giải quyết chuyện núi Tà thì e rằng đến bạn bè cũng chưa chắc đã thành, càng không có chuyện được mời đến dự yến lần này, nhìn ngắm khung cảnh náo nhiệt như thế.
Tuy là được no mắt một phen, nhưng nói thực lòng, mục đích của hắn đến đây vẫn là vì muốn gặp Liễu Hi Châu.
Muốn đường hoàng gặp nàng, đại khái cũng chỉ có thể tìm cớ mà vào công phủ thôi. Từ lần vô tình chạm mặt nàng ở cửa hiệu đến nay cũng đã hai mươi ba ngày, mà dáng vẻ nàng khi ấy vẫn thường xuyên quanh quẩn trong tâm trí hắn.
Nghĩ đến đây, Vương Di bất giác cảm thấy có chút ngượng ngùng nhưng vẫn không nhịn được đưa mắt nhìn về phía bờ bên kia. Chỉ tiếc nơi Vệ Lăng chọn lại quá hẻo lánh, nước hồ kéo dài, lá sen rậm rạp che khuất tầm nhìn, chẳng thấy được gì.
Không biết nàng giờ đang ở đâu?
Vương Di khẽ thở dài, lại quay đầu nhìn về phía Vệ Lăng, phát hiện y vẫn giữ nguyên tư thế kia suốt một buổi, nhìn thế nào cũng không giống đang thả câu mà giống đang ngẩn người.
Đến khi Vương Di gọi y lần thứ ba, Vệ Lăng mới như sực tỉnh, hơi nghiêng đầu:
"Gì thế?"
Tĩnh lặng lâu như vậy, cảnh tượng trong mộng kia lại như sóng ngầm trỗi dậy, nhộn nhạo trong lòng.
Không biết bao nhiêu lần.
Vương Di hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì mà thất thần thế?"
Vệ Lăng đưa tay day day thái dương đang hơi đau nhức, lắc đầu: "Không có gì."
Một lúc sau, có một nha hoàn hấp tấp chạy tới, trên mặt đầy vẻ lo lắng:
"Tam gia, phu nhân đang tìm ngài, bảo ngài qua đó một chuyến."
Vệ Lăng vừa nghe, môi mím chặt, sắc mặt sa sầm, bực bội nói:
"Bảo mẫu thân ta có việc, ta không đi."
Nha hoàn nhìn sắc mặt hắn, không dám nói gì nhiều, chỉ cúi đầu thấp hơn một chút, dè dặt nói:
"Phu nhân dặn nếu tam gia bận thì người sẽ tự quyết định thay luôn."
Câu này chẳng khác nào ép hắn phải qua.
Vệ Lăng nhớ lại lời mẫu thân từng nói trước đó, khẽ thở dài một hơi, cố nén cơn bực trong lòng, xoay người nói với đám bạn:
"Các ngươi cứ đi trước, ta qua đó sau."
Mấy người nghe xong, đều như lọt vào sương mù, chẳng hiểu ra sao. Diêu Sùng Hiến nhíu mày hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Vệ Lăng tất nhiên không tiện nói rõ, chỉ qua loa:
"Ta cũng không biết."
Sau đó gọi một gia nhân khác dẫn mọi người về trước.
Còn hắn thì đi theo nha hoàn, men theo vài con đường nhỏ vòng vèo quanh co. Từ xa đã nghe thấy tiếng người trò chuyện, còn có hương phấn son theo gió thoảng lại, khiến lòng hắn càng thêm khó chịu.