Chương 43: Một mảnh ký ức kiếp trước của Hi Châu (3)

Cửa ngục bị đẩy mở, có người bước vào.

Là Tần Lệnh Quân, trên người khoác quan bào đỏ tươi.

Hắn nói: “Vệ Lăng đã chết.”

Hi Châu vẫn bất động nằm trên đám rơm hỗn độn.

Trong một khắc ấy, nàng liền bị kéo vào một l*иg ngực lạnh giá, mùi gió tuyết trên người hắn phả thẳng vào mặt.

Hi Châu rét run, muốn đẩy hắn ra, tránh khỏi vòng tay đó nhưng mỗi cử động lại kéo theo vết thương, đôi tay run lên vô lực.

“Buông ta ra.” Nàng nghẹn ngào đến nỗi chẳng còn ra hơi người.

Nhưng Tần Lệnh Quân vẫn giữ chặt lấy thân thể nàng, nhận lấy chén thuốc từ tay ngục tốt, bóp cằm nàng, ép nàng há miệng, mạnh mẽ đổ thuốc xuống.

Hi Châu bị ép ngẩng mặt, trước mắt chỉ còn lại gương mặt trầm lạnh, hơi thở của hắn chậm rãi phả xuống.

Nàng cố nén nỗi buồn nôn, nuốt từng ngụm thuốc đắng nghẹn, đến khi chén thuốc cạn sạch, Tần Lệnh Quân mới buông lỏng tay.

Hi Châu bị sặc, ho khan không ngớt, muốn né sang một bên nhưng lại bị khuỷu tay hắn chặn lại. Đôi mắt hoe đỏ, nàng gom hết chút sức lực còn sót lại, vung tay cào thẳng lên mặt hắn, móng tay bén nhọn cào rách da.

Ngục tốt kinh hãi kêu lên.

Sắc mặt Tần Lệnh Quân tràn ngập giận dữ, nắm chặt cổ tay nàng, sức lực mạnh đến mức như muốn bẻ gãy.

Hắn lạnh giọng: “Còn muốn giữ đôi tay này thì đừng có mà làm càn!”

Hi Châu đau đến run rẩy cả người, lại nghe hắn nói tiếp:

“Giờ Vệ Lăng đã chết, dù ngươi có không nói nội dung bức thư đó cũng không còn ý nghĩa.”

Tần Lệnh Quân siết chặt cổ tay nàng, cúi người nhìn thẳng vào gương mặt tràn ngập đau đớn của nàng lúc ấy, nói:

“Biết đau là còn muốn sống. Chờ khi dư đảng Vệ gia bị quét sạch, ta sẽ tự tìm cách đưa ngươi ra ngoài. Về sau, có ta che chở cho ngươi. Ngươi nên nghĩ kỹ, lần sau gặp lại, phải dùng thái độ thế nào để đối mặt với ta.”

Nói rồi, hắn buông tay, để mặc nàng ngã trở lại mặt đất, chỉnh lại quan bào, quay người rời khỏi ngục.

Chỉ còn lại một mình Hi Châu, lặng lẽ nằm đó.

Nàng cử động một chút, đau đến mức như muốn đứt cả tay chân, bò lê thật lâu, lết mình đến dưới tia sáng yếu ớt, chống khuỷu tay, gian nan xoay người, ngẩng mặt để ánh sáng lần nữa chiếu lên gương mặt tái nhợt.

Chút hơi ấm mỏng manh ấy cũng không át nổi cái lạnh lẽo trong ngục, tay chân nàng đông cứng, dần mất đi tri giác.

Hi Châu khép mắt lại, trong đầu chỉ quanh quẩn câu nói của Tần Lệnh Quân:

“Vệ Lăng đã chết.”

Nhưng rõ ràng y từng hứa “Ta sẽ bình an trở về.”

Nàng co người lại, khẽ nức nở, đôi mắt vốn đã khô cạn lại rơi xuống vài giọt nước mắt, theo khóe mắt lăn dài, đọng trên nền đất lạnh buốt vương đầy mùi máu tanh.

Nhưng lời cuối cùng của Tần Lệnh Quân càng khiến nàng như rơi xuống vực thẳm không đáy.

Trong mông lung, ánh sáng dường như trở nên ấm áp hơn, còn có tiếng chim hót líu lo, hương hoa sen thoang thoảng. Hi Châu chậm rãi mở mắt ra, bỗng phát hiện bản thân không còn ở trong ngục tối mà đang ở một con đường nhỏ vắng vẻ.

Hắn đứng ngay trước mặt nàng.

Lần này Tần Lệnh Quân đến công phủ là vì đáp lời mời của bằng hữu tốt, Vệ Độ, đến dự yến tiệc thưởng sen.

Hắn ta vốn đi cùng muội muội, từ sớm đã biết mục đích buổi tiệc hôm nay. Vừa rồi ở trong yến hội nghe nói Vệ Lăng đến Bách Hoa Châu du hồ, liền mượn cớ ra ngoài tỉnh rượu, tìm muội muội để nói một chuyện.

Trong công phủ, nơi nơi đều quen thuộc, vốn không cần sai người dẫn đường.

Chẳng ngờ lại gặp được nàng ngay ở nơi này.

Tùy tùng phía sau cũng lấy làm khó hiểu, loại chuyện này vốn chỉ cần sai người truyền lời là được, cớ gì đại nhân lại đích thân đến.

Thanh Trụy vừa trông thấy người đến, liền vội vàng ghé tai biểu cô nương, nói rõ thân phận đối phương.

Hi Châu nép sau lưng nàng ấy, cúi thấp đầu nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt kia đang chăm chăm đánh giá mình.

Nàng cố hết sức đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, bàn tay đau nhói, khẽ hành lễ rồi nhanh chóng trốn hẳn về sau lưng Thanh Trụy, vội vã muốn rời đi.

Tần Lệnh Quân liếc thấy bóng dáng váy lụa trắng thấp thoáng trước mắt, thoáng ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ lướt qua.

Hắn ta khẽ hít một hơi, trong hương sen nhàn nhạt ấy, còn phảng phất một mùi thơm dịu dàng, nhàn nhạt mà rõ ràng là hương riêng của nữ tử khuê các.

Thấy người đã đi xa, Tần Lệnh Quân mới thu hồi ánh mắt, chậm rãi men theo đình hóng gió mà bước tới. Lúc này lại chợt nhớ đến việc Ôn Thao từng bị Vệ Lăng quất một roi gây náo động khắp nơi, nguyên nhân khơi mào hình như cũng bởi vì nàng, Liễu Hi Châu.

Khóe môi hắn ta khẽ nhếch, nở một nụ cười nhàn nhạt.

Tại Xuân Nguyệt đình, Dung nương nghe Thanh Trụy kể lại chuyện vừa rồi ở yến hội, vội chạy đi tìm một bộ váy mới cho cô nương thay, nói rằng thời tiết nóng bức, đổi sang đồ mới mát mẻ, thanh nhã rồi ra ngoài tiếp cũng tốt.

Hi Châu khẽ lắc đầu, không muốn đi.

Nàng nằm úp trên bàn, nhẹ nhàng dụi đầu vào tay áo, đôi vai gầy yếu khẽ run lên từng nhịp.

Giữa tiết hè oi ả vậy mà nàng lại cảm thấy trên người lạnh lẽo vô cùng.