Nếu không phải về sau thái tử ép vua thoái vị thất bại, Vệ gia bị kết tội mưu phản, Hi Châu cũng sẽ không biết Tần Lệnh Quân lại có tâm tư như thế với nàng.
*
Kiếp trước, lúc mới gặp Tần Lệnh Quân, Thanh Trụy đã nói với nàng rằng đó là trưởng tử Tần gia, năm nay 33 tuổi, vừa mới được bổ nhiệm làm tả phó đô ngự sử của Đốc Sát viện, rất được hoàng đế coi trọng. Đừng thấy Tần đại nhân bề ngoài nghiêm nghị lạnh lùng, khó gần, chứ thực ra từng làm không ít việc tốt cho dân, dân chúng kinh thành khi nhắc đến hắn cũng đều khen ngợi.
Dù hắn đã có vợ cả và ba người thϊếp nhưng không ít quan lại vẫn muốn đưa con gái vào hậu viện hắn.
Thanh Trụy còn nói, Tần đại nhân với nhị gia nhà nàng là bạn tốt, hai người cùng làm quan trong triều, thường hay qua lại mời nhau dự yến tiệc.
Về sau Hi Châu cũng chỉ gặp Tần Lệnh Quân vài lần, ngoài việc chào hỏi theo lễ nghi, chưa từng nói chuyện nhiều.
Chỉ nhớ ánh mắt hắn mỗi khi nhìn qua đều khiến người ta sợ hãi, là một nhân vật ai cũng phải dè chừng.
Đến năm Thần Thụy thứ 25, Tần gia từng thân thiết với Vệ gia lại dẫn đầu cắt đứt quan hệ, theo phe Lục hoàng tử, cùng Tạ Tùng bày mưu hãm hại đại biểu ca. Cũng trong năm ấy, trưởng tức Vệ gia là Đổng Thuần Lễ đang mang thai nghe tin dữ, vốn thai trạng đã yếu, cuối cùng cũng không qua khỏi.
Từ đó về sau, Hi Châu cũng không gặp lại Tần Lệnh Quân trong phủ trấn quốc công.
Có lần, nàng nhân việc đi ra phủ, bên đường vô tình gặp xe ngựa Tần gia. Màn xe màu trầm bị vén lên, từ bên trong lộ ra ánh mắt lạnh băng làm người ta khϊếp đảm, tựa như đang nhìn về phía này. Hi Châu theo bản năng nép vào đám đông, tránh đi.
Chỉ là tình cờ gặp thoáng qua, nàng cũng không để tâm.
Cho đến khi thời thế biến động, nhanh chóng bước sang tháng Giêng năm Thần Thụy thứ 28. Hoàng đế lập di chiếu, truyền ngôi cho Lục hoàng tử, con trai Ôn quý phi. Tình thế như ngàn cân treo sợi tóc, thái tử buộc phải ép vua thoái vị nhưng lại bị Diêu gia tiết lộ mưu kế. Ngoài cung, binh sĩ tử thương chất thành núi nhỏ, ngay cả Vệ Độ cũng bị chém chết.
Chỉ trong nửa canh giờ, cấm vệ quân đã bao vây phủ trấn quốc công, giam giữ tất cả người trong phủ, nghiêm lệnh không cho ai ra ngoài nửa bước, nếu trái lệnh thì xử tử ngay lập tức.
Chỉ chờ phía trên hạ chỉ xử trí vận mệnh nữ quyến và trẻ nhỏ Vệ gia.
Hi Châu cũng bị giam trong phủ.
Khi ấy, Vệ gia chỉ còn Vệ Lăng vẫn đang ở bên ngoài.
Cách đó ngàn dặm, nơi Bắc Cương, hắn đang dẫn quân đối đầu với quân Địch Khương.
Con đường truyền tin từ Bắc Cương đã bị kiểm soát nghiêm ngặt, thư từ phải mở ra kiểm tra mới cho phép chuyển đi. Đường đến doanh trại quân đội còn bị lập trạm canh gác dày đặc.
Tân đế sợ xảy ra biến số.
Mà Vệ Lăng chính là biến số duy nhất ấy.
Trong tay nắm binh quyền, chỉ vài năm đã trở thành vị đề đốc trẻ tuổi nhất kể từ khi Đại Yến lập quốc, lại quản lý đội kỵ binh tinh nhuệ nhất của Vệ gia. Nếu hắn biết kinh thành có biến, thái tử bị bắt, e rằng sẽ lập tức kéo quân về kinh tạo phản. Khi ấy trong thành không có tướng lĩnh nào đủ sức ngăn cản, những thần tử ngấm ngầm trung thành với thái tử cũng sẽ nhân cơ hội nổi dậy phục lập.
Nhưng tân đế lại không dám công khai phái người áp giải Vệ Lăng về kinh, sợ quân Địch Khương thừa dịp làm loạn.
Những năm gần đây, thế lực Địch Khương càng lớn mạnh, chỉ có Vệ Lăng cầm quân mới có thể chế ngự. Nếu thiếu Vệ Lăng, Bắc Cương tất yếu thất thủ, thành trì mất, dân chúng lầm than, sinh linh đồ thán.
Giữa tình thế tiến thoái lưỡng nan, có người nguyện ý nhận chức thay Vệ Lăng, tiếp quản phòng tuyến Bắc Cương.
Dù có thể thành hay không, cũng đã đến lúc không còn lựa chọn. Tin tức không thể cứ giấu mãi, sớm muộn gì Vệ Lăng cũng biết kinh thành có biến.
Đêm khuya, khi tin tân đế hạ chỉ điều người tiếp quản quân vụ Bắc Cương, áp giải Vệ Lăng về kinh truyền tới phủ, Hi Châu nghe được tin này, ngẩn người nhìn đám người trong sảnh đau thương gào khóc.
Ai nấy đều hiểu rõ, một khi Vệ Lăng trở về, chính là ngày hắn chết.
Hi Châu ngồi lặng hồi lâu, tay chống lên mép bàn, run rẩy đứng dậy rồi đi ra ngoài. Không ai để ý tới nàng, mọi người đều chìm trong đau thương không thể kìm nén.
Nàng không thắp đèn, cũng không cho người theo hầu.
Tuyết lặng lẽ rơi xuống, một mình nàng bung dù, lặng lẽ bước trên con đường u tĩnh phủ đầy tuyết trắng.
Nàng còn nhớ rõ mấy năm trước, khi quốc công và đại biểu ca trở về kinh vào dịp cuối năm, đại biểu ca từng tặng Vệ Lăng một con chim Hải Đông Thanh, có thể dùng để truyền tin.
Trong viện vắng vẻ u ám, cây lê đã bị tuyết sương phủ kín.
Theo tiếng cánh chim Hải Đông Thanh vỗ lên, bóng đêm giữa trời tuyết trắng, giống như cuối xuân hoa bay, từng cánh rơi xuống, rào rạt không dứt.
Hi Châu ngẩng đầu nhìn theo bóng chim khuất dần về phương Bắc.
Nhất định nó sẽ đến trước bọn người kia, để Vệ Lăng kịp biết hết mọi chuyện.
Nhưng nàng không ngờ, mới qua một canh giờ, đã có người xông vào phủ trấn quốc công, muốn bắt nàng giải vào đại lao của Hình Bộ.
Một nha hoàn trong phủ vô tình nhìn thấy cảnh ấy, vì cầu lấy đường sống mà bí mật bẩm báo với cấm quân.
Chính tại nơi đó, Hi Châu gặp lại Tần Lệnh Quân.
Bên trong đại lao ẩm thấp bẩn thỉu, tanh hôi nồng nặc, lẫn vào mùi máu tanh sót lại sau những trận tra tấn tàn khốc, cùng tiếng tù nhân đau đớn rên la, từng tiếng như kim châm đâm thẳng vào tai Hi Châu, làm nàng không khỏi run rẩy, vội vàng lấy tay che kín miệng mũi, sợ hít phải cái thứ mùi ghê tởm ấy.
Dẫu vậy, những tiếng kêu thảm thiết vẫn không cách nào ngăn được:
“Ta không phải dư đảng thái tử! Ta bị oan! Là Trương Thanh muốn hại ta!”
“Ta nhận, ta nhận tội rồi, đừng đánh nữa, ta nhận!”
“Là La Thực Bình bắt ta khai, hắn cũng là người của đảng thái tử, các ngươi cũng nên bắt luôn hắn đi!”
…...
Dù bí mật có giấu kỹ tới đâu, dưới khổ hình đều bị moi ra hết.