Trong từ đường, Vệ Lăng ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, chống cằm nhìn về phía bàn thờ bài vị tổ tiên, gần trăm tấm bài vị bằng gỗ sơn đỏ sẫm, dưới ánh nến lay động, hắt lên một màu đỏ u tối, nối tiếp nhau không dứt.
Trước mặt hắn là cuốn gia huấn, mở rộng trên mặt bàn.
Vệ Độ phạt hắn phải chép gia huấn mười lần nhưng mảnh giấy Tuyên Thành kia chỉ lác đác vài chữ xiêu vẹo, cây bút lông trong tay bị hắn xoay tới xoay lui, chẳng buồn động đến.
Lúc đánh Ôn Thao, hắn đã biết chuyện này thể nào cũng kinh động vào trong cung.
Nếu không phải còn chút điều phải dè chừng, hắn thật sự đã một roi đánh chết cái thứ ôn dịch đó, hận không thể lập tức lấy mạng!
Nghĩ đến lúc đó nhìn thấy biểu muội, đối diện với nhục nhã mà Ôn Thao ném tới, vẻ mặt nàng lại vô cùng điềm tĩnh, trong mắt là ghê tởm rõ ràng, duy chỉ không có sợ hãi.
Hoàn toàn không giống cô nương cùng tuổi.
Bản tính nàng vốn vậy sao? Hay trước kia cũng từng trải qua chuyện tương tự nên mới không sợ nữa?
Dù là thế nào, đã là người ở Vệ phủ, hắn tuyệt đối không để nàng bị ai bắt nạt.
Vệ Lăng càng nghĩ càng rối.
Thậm chí lúc ấy, so với Ôn Thao, ánh mắt kinh sợ của nàng khi nhìn về phía hắn mới khiến hắn dừng tay.
Giữa đêm khuya, ánh nến trong mắt cũng dần tối lại, hắn tựa vào đó, lơ mơ nhắm mắt.
Không biết đã ngủ bao lâu, chợt nghe một tiếng gọi nhẹ như gió thoảng.
“Tam biểu ca.”
Vệ Lăng lim dim mở mắt, thấy người trước mặt thì sững người.
Là biểu muội.
Trong mắt hắn lướt qua chút bất ngờ.
Hắn dụi mắt, quay đầu nhìn ra màn đêm ngoài cửa, hơi kinh ngạc hỏi:
“Sao muội lại tới đây?”
Hi Châu cúi đầu, giọng lí nhí như sợ bị ai nghe thấy:
“Ta nghe nói huynh bị phạt quỳ từ đường, thiện phòng bên đó cũng không cho người mang cơm, nên... nên ta nghĩ đến mang cho huynh chút đồ ăn.”
Nói đến đây, giọng nàng càng nhỏ, gần như nghe không rõ, trong tay bọc một chiếc khăn lụa, bên trong là gì đó được gói cẩn thận.
Vệ Lăng nhíu mày, hỏi: “Gì thế?”
Tấm khăn lụa trắng được nàng nhẹ nhàng mở ra, bên trong là vài cái bánh phấn lật màu vàng nhạt, mềm mịn nhưng vì chạy vội làm cho nát bươm, vụn bánh rơi đầy.
Hi Châu hơi luống cuống, nhỏ giọng giải thích:
“Chắc tại trên đường chạy đến, bị rớt nên mới nát như vậy.”
Vệ Lăng nhìn khuôn mặt nàng hơi ửng hồng, ngón tay cầm bánh cũng cuộn tròn lại.
Dù sớm đã có A Mặc lén mang cơm khuya vào, hắn cũng chẳng đói bụng gì nhưng do dự một chút, vẫn đưa tay nhấc tấm khăn, xách lấy một miếng bánh, cười:
“Không sao, nát thì vẫn ăn được.”
Hắn vừa nhón một miếng bánh lạnh ngắt đưa lên miệng, vừa tiện tay chỉ đệm hương bồ bên cạnh.
“Ngồi xuống đi.”
Vừa ăn bánh, vừa bị nghẹn chút ở cổ họng, lại nghe nàng hỏi:
“Tam biểu ca, huynh phải chép cái này sao?”
Nàng chỉ vào cuốn gia huấn đặt trên bàn.
Vệ Lăng gật đầu: “Ừ.”
“Vậy... vậy để ta giúp huynh.” Giọng nàng càng nhỏ, rõ ràng bản thân cũng thấy ngượng vì lời đề nghị này, đầu cúi thấp đến mức chỉ còn thấy mái tóc.
“Hai người thì chép nhanh hơn một chút.”
Thực ra có chép hay không cũng chẳng sao, chỉ cần trưng ra cho có thôi nhưng Vệ Lăng nhìn tay nàng xoắn chặt không biết đặt đâu, trong lòng mềm xuống, nghe chính mình mở miệng:
“Được.”
Trường kỷ bị chia làm hai nửa, hắn ngồi bên này vừa ăn bánh phấn lật, nàng thì cầm lấy bút lông vừa rồi hắn tiện tay xoay nghịch, lặng lẽ ngồi đối diện bắt đầu chép.
Chân đèn đặt bên trái nàng, ánh nến lắc lư, hắt lên gò má trắng ngần mềm mại như sương khói, đôi môi hơi mím lại, lông mi dài rung nhè nhẹ.
Giống cánh bướm khẽ động, Vệ Lăng bỗng nghĩ thế.
Ăn xong đống bánh kia, hắn dịch người lại gần một chút, cách nàng không xa, cúi đầu nhìn nét chữ trên giấy, lập tức sững sờ.
Chữ nàng viết... chín phần giống hắn.
Giống nhau mà cũng xấu y như nhau.
Nàng có hơi ngượng ngùng, khẽ cười với hắn, như là nhớ lại chuyện cũ rồi nói:
“Ta trước đây không thích đọc sách, đi học thì suốt ngày không nhớ nổi mấy bài thơ, tiên sinh tức quá liền bắt ta chép phạt. Nhưng chép nhiều thì ta lại lười, thế là cho đồng học chút đồ ngon hay mấy thứ tốt tốt, nhờ bọn họ chép giúp. Còn dặn bọn họ phải viết chữ giống y ta nữa.”
Trong giọng nói vẫn còn vương chút ngại ngùng.
Vệ Lăng nghe xong, thoáng sửng sốt rồi bật cười, hỏi:
“Vậy lần này ta để muội giúp ta chép, muội muốn lấy gì đây?”
Sắc mặt nàng lập tức hoảng hốt, vội vàng nói:
“Tam biểu ca, ta... ta không cần gì hết.”
Ngòi bút thấm đầy mực, nhỏ xuống giấy, làm nhòe mất chữ mới viết.
Vệ Lăng không trêu chọc nàng nữa.
Thật ra hắn cũng chẳng tính chép nghiêm chỉnh cái bản gia huấn nhà này, mấy thứ đó chỉ để hù dọa bọn trẻ thôi. Nhưng có biểu muội ngồi bên cạnh cùng chép, hắn cũng tiện tay nhấc bút, viết bừa vài dòng.
Gió đêm len qua khe cửa, hắn nhớ lúc đó hai người trò chuyện rất nhiều.
Từ chuyện phong tục Tân Châu, đến mấy lời đồn kỳ quái rồi chuyện nàng từng ở vùng biển mênh mông, nhìn thấy ngư dân bắt được quái vật gì đó, không biết tên là gì, chỉ thấy đáng sợ vô cùng, chân dài ngoằng, thân thể trong suốt, còn to hơn cả người lẫn cá...
Vệ Lăng từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, chưa từng ra khỏi nơi này, xa nhất cũng chỉ tới ngoại giao nên nghe nàng kể mấy chuyện đó, hắn cực kỳ hứng thú. Những chuyện hắn chưa từng thấy, chưa từng nghe.
Giữa từ đường lạnh như băng, chỉ có ánh sáng từ bài vị tổ tiên Vệ gia.
Hắn vốn thích chốn náo nhiệt, bị nhốt một mình trong đây thật sự thấy buồn chán nhưng từ khi biểu muội đến, cùng hắn trò chuyện, tâm tình cũng tốt lên không ít.
Đột nhiên, hắn nghe nàng nói: “Sau này... ta phải về rồi.”
Ngòi bút hắn khựng lại, ngẩng đầu nhìn nàng.
Ánh đèn dịu vàng hắt lên khuôn mặt nàng hơi cúi, hàng mi cong, môi nở nụ cười, ôn nhu xinh đẹp.
Tự dưng tim hắn siết lại.
Vì sao? Chẳng lẽ kinh thành không tốt sao? Nàng chỉ có một mình, quay về đó làm gì?
Hắn muốn hỏi nàng nhưng chẳng hiểu sao lời cứ nghẹn nơi cổ họng.
Ngoài cửa, gió đêm càng lúc càng lớn, dường như có nhánh cây khô bị gãy.
Ngọn đèn trên bàn chập chờn, hắn thấy nàng co người lại vì lạnh, không nghĩ nhiều liền đứng dậy đi đóng cửa lại nhưng đúng lúc ấy, ánh lửa bất chợt nhảy lên, “đùng” một tiếng tắt phụt, cả từ đường chìm vào trong bóng tối.
Cánh cửa lớn bị thổi bung, gió lạnh căm căm ùa vào, quét qua bàn thờ với hàng loạt bài vị tổ tiên.
Trong một mảng tối đen như nước sâu cuộn trào, Vệ Lăng mơ hồ nghe thấy từng tiếng “rầm rầm”, tựa như có ai đó lần lượt ngã xuống, ngã nhào lăn lộn khắp nơi, tiếng động va vào mặt đất nặng nề.
Trong nháy mắt, trong đầu hắn chỉ nghĩ đến biểu muội cũng đang ở đây. Hắn liên tục gọi nàng, vội vã kêu tên nàng nhưng chẳng có ai trả lời.
Bỗng loảng xoảng một tiếng.
“Tam gia, dậy mau!”
A Mặc đẩy cửa bước vào, tay cầm theo con gà nóng hổi, gọi lớn đánh thức người đang ngủ say.
Vệ Lăng choàng tỉnh, mở bừng mắt ra mới nhìn rõ là A Mặc.
Không kịp suy nghĩ, hắn buột miệng hỏi:
“Biểu muội đâu?”
“Hả?”
A Mặc sững người một lúc rồi mới chậm rãi hỏi lại:
“Tam gia đang nói biểu cô nương sao?”
Đêm hôm khuya khoắt thế này, mọi người trong phủ đều ngủ cả rồi, kể cả Xuân Nguyệt đình cũng không còn ai. Tam gia bỗng nhiên nhắc đến biểu cô nương làm gì?
Vệ Lăng im lặng một lúc, nghiêng đầu nhìn hàng bài vị tổ tiên vẫn sắp ngay ngắn rồi đưa tay day nhẹ mi tâm.
Cuối cùng, hắn cúi đầu nhìn trang giấy trắng trống không trước mặt, mắt rũ xuống, thấp giọng nói:
“Không có gì. Chuyện này, ngươi cũng đừng nhắc ra ngoài.”
Hắn hiểu rồi, hóa ra tất cả chỉ là một giấc mộng.
*
Hi Châu vẫn như mọi khi, dậy sớm rồi đến Tàng Hương Cư.
Vì vụ việc Ôn Thao mà càng nhiều người biết được mối quan hệ giữa cửa hàng và phủ trấn quốc công. Cũng chính trong sự hỗn loạn, nơi tiếng người qua lại ồn ào, nàng nghe được một tin tức.
Đại cô nương Khương gia sắp trở về kinh.