Chương 37: Một giấc mộng (1)

Ôn Phu Chính lúc đó đang thay phiên trực ở Đại Lý Tự, bỗng có hạ nhân hoảng hốt chạy tới báo:

“Lão gia, không xong rồi! Công tử sắp bị đánh chết rồi!”

Ông ta giật mình hỏi rõ chuyện gì xảy ra, vừa nghe xong liền vội vàng cáo lui, hấp tấp chạy về phủ.

Khi về đến phòng Ôn Thao, vừa thấy đứa con trai độc nhất của mình bị đánh đến mức thảm thương không nỡ nhìn thẳng, máu loãng lẫn với dịch trắng dính đặc, từ từng vết thương do roi quất tung tóe mà chảy ra, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Từng tiếng rên la đứt quãng, thân thể co giật vì đau đớn.

Ôn Phu Chính ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong phòng liền buồn nôn, phải lùi ra ngoài cửa nhưng vẫn lo lắng hỏi đại phu tình hình thương tích của con.

Đại phu vẻ mặt kinh hãi nói:

“Nếu trận roi vừa rồi thêm nặng một chút nữa, sợ rằng công tử e là không còn mạng.”

Vừa nghe vậy, Ôn Phu Chính lập tức giận dữ đến run người.

Ôn gia từ trước đến nay chỉ có mỗi một đứa con trai vợ lẽ này, cho dù nó có làm càn thế nào đi nữa cũng chưa từng bị ai đánh đến nông nỗi này! Nghĩ lại chuyện không lâu trước, vụ tranh đoạt ở kinh thành khiến Vệ Độ gài bẫy ép ông ta phải bị điều đến Hoài An phủ làm một quân cờ, mỗi năm mất đi mấy ngàn lượng bạc riêng, trong lòng lại càng nổi trận lôi đình.

Vệ gia thật quá kiêu ngạo!

Ôn Phu Chính lập tức tiến cung, cầu kiến hoàng thượng, vào điện khóc lóc kể lể về thương thế của con, liên tục mắng Vệ gia dạy con vô phép, lời lẽ vô cùng gay gắt.

Hoàng thượng cũng hết cách, đành truyền Vệ Độ vào cung hỏi chuyện.

Hiện nay trong phủ trấn quốc công, chỉ còn Vệ Độ ở lại kinh thành, còn quốc công và trưởng tử đều đang trấn giữ biên cương phương Bắc.

Vệ Độ đang ở Hộ Bộ nha môn, nghe thái giám truyền khẩu dụ liền nhíu chặt mày, thái dương nóng rực.

Vào đến ngự thư phòng, hai bên tranh cãi gay gắt, khiến Hoàng thượng đau đầu.

Đợi đến khi nửa canh giờ trôi qua, Vệ Độ mới từ trong cung bước ra, ngồi lên xe ngựa hồi phủ, mãi đến khi xe lăn bánh, hắn mới thở dài một hơi, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo.

Những năm gần đây, hoàng thượng sủng ái Ôn quý phi, lại còn có ý định lập Lục loàng tử làm thái tử.

Vệ gia và Ôn gia từ lâu vốn bất hòa, giờ càng không đội trời chung.

*

Thanh Trụy sau khi trở về, liền đem tin tức bên ngoài nghe được kể lại cho biểu cô nương.

“Tam gia bị phạt quỳ ở từ đường rồi.”

Hi Châu ngồi lặng bên cửa sổ rất lâu, sau mới chỉnh lại y phục, chuẩn bị ra ngoài.

Dung nương vội vàng đi tới hỏi:

“Tiểu thư muốn đi đâu vậy?”

Bà ấy thật sự lo lắng, vốn nghĩ lúc trước tiểu thư chỉ định đi tiếp quản Tàng Hương Cư, ai ngờ lại xảy ra cơ sự như vậy.

Nếu không phải tam gia kịp thời đến, chẳng biết chuyện gì còn có thể xảy ra.

Hi Châu ngước mắt, trước là nhìn về phía từ đường rồi lại liếc về phía chính viện, nhẹ giọng nói:

“Đi tìm dì.”

Dung nương ngăn không được, chỉ đành phải đi theo một đoạn đường.

Hai người men theo con đường nhỏ lát đá cuội trắng sạch sẽ, xuyên qua cổng tròn phủ kín dây leo xanh mướt, lại chợt gặp một người.

Hi Châu định thần nhìn rõ, vội vàng hành lễ:

“Nhị biểu ca.”

Vệ Độ khoanh tay đứng đó, ánh mắt híp lại nhìn nàng, những lời ám chỉ khiển trách của hoàng thượng vừa rồi còn văng vẳng bên tai, hắn lạnh nhạt hỏi:

“Biết vì sao Vệ Lăng bị phạt không?”

Lời nói nghe có vẻ bình thường nhưng bên trong lại hàm chứa ý nghiêm khắc.

Hi Châu nghe hiểu ý, cụp mắt đáp thẳng:

“Chuyện này do ta gây ra, tam biểu ca bị phạt là vì liên lụy đến ta.”

“Đã biết rõ như vậy, ngươi nên hiểu thân phận của mình. Đã tới nhờ vả công phủ thì phải giữ đúng quy củ công phủ. Nếu không có chuyện gì quan trọng, cần gì phải ra khỏi phủ? Để rồi gặp phải họa vào thân.”

Nói rồi, Vệ Độ vung tay áo, quay người bỏ đi.

Chỉ còn lại Hi Châu đứng tại chỗ.

Nàng hiểu rõ ý tứ của Vệ Độ, chỉ cho rằng chuyện Ôn Thao tìm được Tàng Hương Cư lần này là vì nàng trước đó tự ý ra ngoài mới để người khác có cơ hội thừa nước đυ.c thả câu.

Nhưng nàng không cho rằng việc mình ra khỏi phủ là sai.

Thế đạo vốn đã áp đặt đủ mọi trói buộc lên nữ nhân, từng tầng từng tầng xiềng xích, nhốt họ trong chốn hậu viện, chẳng thể bước chân ra ngoài, lại phải tuân theo đủ thứ quy củ do nam nhân đặt ra, cuối cùng chỉ biết xoay quanh một người mà sống đến chết già.

Hơn nữa, đó là sản nghiệp mà cha nàng để lại, nàng sao có thể bỏ mặc.

Huống chi, Vệ Độ chính hắn cũng chẳng phải người quang minh gì, cần gì phải làm ra vẻ đạo mạo quản thúc nàng.

Hi Châu không để lời hắn vào lòng.

Dung nương nghe xong lời nhị gia, sợ hãi đến run người nhưng đang ở giữa vườn, nàng cũng không tiện nói gì thêm.

Chờ đến khi đến chính viện.

Dương Dục nghe tin chất nữ đến, liền kéo nàng ngồi bên cạnh, dịu giọng dỗ dành:

“Không cần lo cho Vệ Lăng, chẳng qua là bắt nó quỳ mấy ngày thôi, nó cũng quen rồi.”

Dương Dục lại nói tiếp: “Ngươi cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Việc này tuy là trách phạt nó nhưng trong lòng dì cũng không phải vì chuyện nó giúp ngươi lần này mà là vì nó ra tay không biết chừng mực, làm công tử Ôn gia suýt nữa mất mạng. Thực ra cũng là theo ý chỉ của hoàng thượng.”

Hi Châu nhẹ gật đầu, không nói gì thêm.

Xuân về, trời xám mờ, Hi Châu trên đường đến Xuân Nguyệt đình, trong lòng nhớ đến Vệ Lăng. Khi ấy cứu nàng, hình như hắn vẫn dùng tay phải, mà nếu bị thương ở Tà sơn chưa lành hẳn, lần này bị phạt, không biết còn nặng đến mức nào.

Trong lòng nàng thoáng chùng xuống.

Đến gần Xuân Nguyệt đình, Hi Châu đưa mắt nhìn về phía từ đường thấp thoáng sau gốc hòe.

Khoảng cách thật sự chẳng xa, chỉ cách vài bước chân.

Hi Châu đứng lặng ở đó, lẳng lặng nhìn qua song cửa sổ, ngọn đèn dầu bên trong lập lòe ánh sáng.

Nàng nhớ lại kiếp trước, chính mình cũng từng lén đến đây. Khi đó, Vệ Lăng cũng bị phạt quỳ trong từ đường.

Là vì chuyện gì nhỉ? Nàng đã không còn nhớ rõ.

Chỉ nhớ, khi ấy là nửa đêm, nàng len lén chạy đến, muốn xem hắn thế nào.