Ban đầu Vệ Lăng cũng chỉ nghe qua cho có nhưng nghe đến đoạn sau, lông mày liền nhíu chặt.
“Muội nói cái hộp hoa điền đó là Vương Di tặng cho biểu muội?”
“Đúng vậy! Biểu tỷ nói bây giờ tỷ ấy không cần dùng đến nên muốn để hết cho muội, muội chỉ nhận một nửa thôi.”
Vệ Ngu lén liếc nhìn sắc mặt hắn, thắc mắc hỏi:
“Tam ca, huynh tức giận à?”
“Tức giận cái gì?” Vệ Lăng hỏi lại.
“Vậy sao huynh nhíu mày ghê vậy?”
“Có à?”
……
Đêm đến, viện vắng vẻ, Vệ Lăng mới chợt hiểu ra.
Quả thật hắn có hơi tức giận.
Chẳng phải tức giận chuyện gì khác mà là tức người Ôn gia kia lại dám bắt nạt người nhà Vệ gia ngay trên đầu bọn họ.
*
Có đôi khi vào lúc chạng vạng, trên đường hồi phủ, khi đi ngang qua vườn, Hi Châu sẽ thuận mắt liếc về phía Phá Không uyển một cái.
Vệ Lăng thương thế chưa lành, mấy hôm nay cũng hiếm khi thấy hắn ra ngoài.
Chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi thôi, nàng lại xoay người, đi về phía Xuân Nguyệt đình.
Lần gặp nhau gần nhất cũng đã là chuyện hơn hai tháng trước. Mơ hồ, mịt mờ, tựa như một giấc mộng thoáng qua.
Chỉ cần hắn còn sống yên ổn, nàng cũng không cần phải gặp lại hắn làm gì.
Nhưng nghĩ vậy mà mấy hôm sau, Hi Châu lại bất ngờ gặp được Vệ Lăng.
Hôm ấy là ngày cuối cùng của tháng 6, trời oi bức đến nỗi chim chóc cũng chẳng buồn bay, chỉ trốn trong bóng râm tìm chỗ mát.
Hi Châu đến Tàng Hương Cư, vừa ngẩng đầu lên liền chạm phải người kia.
Vừa nhìn thấy, nàng lập tức nhớ ra tên hắn.
Thứ trưởng tử Ôn gia, đệ đệ của Ôn quý phi, Ôn Thao.
Lần này Ôn Thao đến là do muội muội hắn, Ôn Nhuỵ, nhắc đến trong Vệ phủ có một biểu cô nương, nói người ấy lớn lên còn xinh đẹp hơn cả người thϊếp mới của hắn. Lại nói cô nương ấy cha mẹ đều đã mất, chỉ đến kinh thành nương nhờ phủ trấn quốc công, bà con thân thích cũng không có gì sâu nặng, có khi là đến cầu chỗ dựa.
Ôn Nhuỵ nói, để hắn đến xem thử, nhất định sẽ bị kinh diễm. Nếu thuận tiện mà ban cho vài phần ân huệ, hậu viện lại có thêm một mỹ nhân cũng tốt.
Giờ phút này tận mắt thấy, Ôn Thao quả thật cảm thấy lời muội muội mình không sai, thậm chí nàng còn đẹp hơn bất cứ nữ nhân nào trong viện của hắn.
Nhất là vòng eo kia, làm người ta tâm viên ý mã. Chưa nói đến gương mặt.
Ôn Thao thở gấp, thân thể béo mập cũng run rẩy cả lên. Hắn ta tiến lên một bước, chắn đường Hi Châu đang định về phủ, vươn tay muốn chạm vào cằm nàng.
“Mỹ nhân, tên là gì?”
Hi Châu khẽ nhíu mày, lập tức nghiêng mặt né tránh, lui về sau hai bước.
Chưởng quầy Liễu bá nghe động tĩnh bên ngoài, cộng thêm tiểu nhị vội vàng vào báo, liền vội vàng từ sau rèm bước ra, vừa thấy cảnh ấy liền biến sắc.
Ông nhanh chân tiến lên, đứng chắn giữa hai người.
“Vị này, tiểu thư nhà ta là người phủ trấn quốc công, cũng mong ngài nhường đường cho.”
Ông vốn tưởng nhắc đến phủ trấn quốc công, đối phương ít nhiều gì cũng phải e ngại đôi chút nhưng lại chỉ thấy người kia cười ha hả.
Ôn Thao cười đến thịt trên mặt rung lên, mắt nheo thành một khe, híp híp nói:
“Ngươi cũng không hỏi xem ta đây là ai? Sợ Vệ gia sao?”
Vừa nhắc đến chuyện này, trong lòng Ôn Thao lại bốc lên cơn tức.
Lần trước ở Quần Phương các, vì một con kỹ nữ mà suýt nữa bị Vệ Lăng dùng cây đèn đập vỡ đầu.
Vất vả lắm thương tích mới lành, Đoan Ngọ năm ấy hắn ta dẫn người đến đua ngựa, muốn dằn mặt bọn người Vệ Lăng một trận, ai dè thua thảm hại.
Nếu không phải dạo gần đây nghe nói Vệ Lăng bị thương, còn đang nằm tĩnh dưỡng, e là hắn sớm đã tìm Vệ Lăng gây chuyện rồi.
Trong mắt hắn, Vệ gia là cái thá gì.
Vệ hoàng hậu ở trong cung cũng chẳng được sủng ái, nhà hắn thì có Ôn quý phi đang được thánh thượng yêu chiều, sớm muộn gì cũng chiếm lấy ngôi hoàng hậu, Lục hoàng tử cũng sẽ lên ngôi.
Đến lúc đó, Vệ gia còn chẳng xứng xách giày cho hắn!
Liễu bá giang tay cản trước mặt Hi Châu, nửa bước cũng không nhường.
Cô nương là tiểu thư duy nhất của lão gia, dù có liều cái mạng già này, ông cũng tuyệt đối không để người ta mang cô nương đi.
Ngay lúc ấy, nô bộc nhà họ Ôn cũng tiến lên, toan kéo Liễu bá sang một bên. Dù ông giãy dụa hô hoán, cũng không chống đỡ nổi.
Ôn Thao bước lên trước, ánh mắt dính chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn kia, không hề chớp mắt.
“Mỹ nhân, theo ta đi, làm thϊếp của ta, ta bảo đảm cho nàng phú quý vinh hoa không hết. Ở lại cái Vệ gia đó làm gì, sớm muộn gì cũng sụp. Chỉ có Ôn gia ta mới là chỗ dựa lâu dài. Trong cung bây giờ, người được sủng nhất chính là trưởng tỷ nhà ta...”
Vừa nói hắn vừa đưa tay, trong mắt tràn đầy du͙© vọиɠ bẩn thỉu.
Ánh mắt ghê tởm đó, Hi Châu đã gặp không biết bao nhiêu lần, đời trước từng chịu đựng không ít.
Những lời hắn nói, giống hệt đời trước từng có kẻ nói với nàng, từng chút từng chút nhắc lại quá khứ u tối Vệ gia bị chèn ép những năm ấy.
Nhưng nàng không tin lần này làm lại từ đầu, mình vẫn không thể thay đổi được kết cục kiếp trước.
Hi Châu ngẩng đầu, thẳng tắp mà nhìn vào khuôn mặt bệch mỡ vì tửu sắc ấy, siết chặt nắm tay.
Đúng lúc đó, một tiếng xé gió vụt đến bên tai.
Trước mắt lóe lên ánh bạc chói mắt, tiếp theo là một tiếng thảm thiết vang lên.
Thân thể béo núc của Ôn Thao lăn lộn trên mặt đất, cẩm y lụa là ướt đẫm máu, chỗ da thịt bị roi quật vỡ vụn, máu tươi tràn ra, mùi tanh nồng bốc lên.
Hi Châu hơi trợn mắt, quay đầu nhìn người cầm roi phía sau.
Chỉ thấy người nọ mặt mày từng mang vẻ phong lưu tuấn tú, giờ phút này âm trầm đến đáng sợ.
Hắn một chân đạp chặt lên ngực Ôn Thao đang đau đớn giãy dụa, môi mỏng hơi nhếch lên, bật cười nhạt.
“Ôn Thao, ta còn chưa chết đâu. Có gan thì lặp lại mấy lời ban nãy cho ta nghe thử xem.”