Kiếp trước, con trai của Ôn quý phi, Lục hoàng tử, cuối cùng cũng lên ngôi, mà Ôn quý phi thì thành thái hậu, Ôn gia cũng theo đó mà vinh hoa phú quý.
Trong lòng Hi Châu chợt dậy sóng.
Kiếp trước mình chịu khổ cũng vì hai phe tranh quyền đấu đá, thắng làm vua thua làm giặc, đâu thể không có chút oán hận.
Ngay cả Vệ Lăng cũng vì chuyện đó mà bỏ mạng.
Kiếp trước kiếp này, nàng đều đứng về phía Vệ gia, trong lòng chộn rộn, giọng nói cũng nghẹn lại đôi chút:
“Mọi việc phải theo thứ tự trước sau, chúng ta đã lấy trước, vậy thì nên là của chúng ta.”
Ôn Nhuỵ lúc bước vào liền bị người đứng cạnh Vệ Ngu làm cho ngẩn người, sắc mạo đẹp đến mức không thể rời mắt. Nhưng bận tranh chấp với Vệ Ngu nên cũng chẳng kịp để tâm. Giờ nghe người này xen vào nói, liền nghiến răng nghiến lợi hỏi:
“Ngươi là ai? Ai cho ngươi cái quyền lên tiếng ở đây!”
Trong lời nói đầy vẻ coi thường.
Vệ Ngu còn chưa kịp chửi lại để bênh biểu tỷ thì ngoài cửa đã có người bước vào.
Một nam nhân vận trường sam màu xanh nhạt thêu mây tối, thân hình cao thẳng, dung mạo ôn nhuận như ngọc.
Chỉ nghe người đó nói: “Hộp hoa điền này không bán nữa. Nếu cô nương thật sự thích thì mời sang cửa hàng khác mà tìm.”
Vương Di bước tới trước mặt chưởng quầy, hỏi: “Cái hộp hoa điền đó sao lại bày ra? Chẳng phải sớm đã dặn phải cất kỹ rồi sao?”
Chưởng quầy đối diện với ánh mắt của hắn, vội vàng đuổi mấy vị cô nương phía trước đi, liên tục hạ giọng giải thích rằng mình quên mất lời dặn của chủ nhân, cái hộp hoa điền ấy vốn đã có người đặt trước, chỉ là tiểu nhị không biết nên chưa thu hồi. Rồi lại vội nói, nếu lần sau các cô nương có ghé qua, nhìn trúng món nào thì sẽ để giá mềm hơn đôi chút.
Ôn Nhuỵ ban nãy còn đang hậm hực trừng người, giờ vừa trông thấy vị nam tử dung mạo ôn nhuận này, lập tức thu lại khí thế, dù sao con gái nhà khuê các cũng phải giữ thể diện, không tiện lớn tiếng trước mặt người ngoài.
Lại bị ánh mắt hắn quét tới, Ôn Nhuỵ dần đỏ mặt, chẳng nói chẳng rằng, vội vàng kéo nha hoàn rời khỏi cửa tiệm.
Trong tiệm, Vương Di đem hộp hoa điền nâng trong lòng bàn tay, đưa tới trước mặt Hi Châu, mím môi nói:
“Liễu cô nương, cái hộp hoa điền này xin tặng cho cô nương.”
Hi Châu vừa kinh ngạc vì sự xuất hiện của hắn, giờ lại càng bất ngờ trước hành động này.
Chỉ nghe Vương Di tiếp lời: “Hôm trước, sau khi mẫu thân ta trở về, mới nói cho ta biết lần đó ta có thể được cứu, không chỉ nhờ Vệ Lăng liều mạng mà cũng nhờ có phúc của Liễu cô nương. Cái hộp hoa điền này tuy chẳng đáng giá gì nhưng mong cô nương nhận lấy cho ta yên lòng.”
Vệ Ngu đứng bên nghe được câu đó thì trợn tròn mắt, lập tức nói to:
“Ngươi chính là cái kẻ lần đó suýt làm đứt tay tam ca nhà ta, Vương Di?”
Câu này vừa buông ra, Vương Di biết không thể giấu được, đành quay sang vị tứ cô nương của Vệ gia, có chút ngượng ngùng mà gật đầu, nói: “Thật xin lỗi.” Rồi lại nhìn về phía Hi Châu, cười dịu dàng: “Nếu cô nương có thích món gì trong cửa hàng, cứ coi như ta tặng.”
Hi Châu bị ánh mắt hắn nhìn đến, cúi đầu ôm lấy hộp hoa điền, dịu giọng nói:
“Thế này là đủ rồi, không cần thêm gì nữa.”
Chờ hai vị cô nương đều rời khỏi, Vương Di mới quay sang chưởng quầy dặn dò:
“Hôm nay mọi chi phí tính hết vào tên ta, nếu tỷ tỷ có đến kiểm tra, cứ nói thật là được.”
Cửa hàng này vốn là của hồi môn của mẫu thân tặng cho tỷ tỷ lúc xuất giá.
Từ sau trận thoát hiểm trong sơn động, người trong nhà có mời thầy bói về xem quẻ, nói đại họa đã trừ, duy chỉ còn chuyện Tà sơn phải cẩn thận. Vậy nên khi hắn muốn ra ngoài, trong nhà cũng không ai cản trở.
Cũng bởi có lần nghe mẫu thân nhắc đến Tàng Hương Cư.
Nếu Liễu cô nương không quản lý Tàng Hương Cư, thường xuyên phải ra phủ thì e là hắn cũng chẳng có cơ hội gặp được nàng. Nhưng dù cho nàng có ra ngoài năm bảy ngày, hắn vẫn chẳng biết phải làm sao để gặp mặt cho thỏa đáng.
Dù thế nào, tùy tiện gặp mặt thế này cũng thật quá mức đường đột, không hợp lễ nghi.
Thế mà mấy ngày nay, chuyện hai người gặp gỡ lần trước cứ quanh quẩn trong đầu hắn, nghĩ tới lui không biết bao nhiêu lần. Lại biết được nguyên nhân Liễu cô nương tới kinh thành, trong lòng càng thêm thương tiếc. Bao nhiêu tâm sự rối bời quẩn quanh, làm hắn khó mà an ổn.
Hôm nay cũng là tình cờ ngang qua nơi này mới tận mắt thấy được chuyện vừa rồi.
*
Trên xe ngựa lúc trở về phủ, Hi Châu liền đem cái hộp hoa điền ấy đưa cho Vệ Ngu.
Khi ấy khó mà từ chối Vương Di, với lại hộp hoa điền ấy đúng là đẹp thật nhưng bản thân nàng bây giờ đang để tang, cũng chẳng có dịp dùng đến.
Vệ Ngu cũng chẳng phải nhất định phải tranh với Ôn Nhuỵ chỉ vì một cái hộp hoa điền, lúc đó chẳng qua là tức giận mà thôi. Về sau thấy Vương Di lại đem hộp hoa điền tặng cho biểu tỷ, nàng ấy cũng chẳng để bụng.
Nàng ấy còn ở trong cửa hàng chọn thêm hai cây trâm cài đầu.
Nhưng sau đó bị biểu tỷ khuyên nhủ, cuối cùng nàng ấy cũng nhận lấy, chỉ chọn sáu cái hoa điền, còn lại để hết cho biểu tỷ.
Đến khi về đến viện, Vệ Ngu theo lệ thường qua sân bên cạnh, Phá Không uyển, thỉnh an tam ca.
Nửa tháng nay, thương thế của Vệ Lăng cũng đỡ hơn nhiều, đã bắt đầu sai A Mặc tìm gỗ về thử làm loại nỏ mới mà trước đây hắn nghĩ ra để cải tiến tầm bắn nhưng mỗi khi hai đứa cháu trai đến tìm, hắn đều vui vẻ bày trò chơi với bọn chúng, lại bị Vệ Triều năn nỉ, đành đồng ý làm thêm vài món đồ chơi nhỏ.
Vệ Ngu bước đến nhẹ nhàng, liền thấy tam ca đang dùng cánh tay bị thương kê lên bàn, trước mặt bày mấy chục khối gỗ mới đẽo, cúi đầu cầm đυ.c sắt, kiên nhẫn chế tác cơ quan đồ chơi.
Bên cạnh, Vệ Triều và Vệ Nhược nằm bò trên bàn, tò mò xem hắn làm.
Đợi đến khi Vệ Lăng làm xong, mới phát hiện ra Vệ Ngu đứng ở cửa, liền nhấc vai, lại ngả người dựa vào ghế bập bênh.
Hắn cảm thấy dạo này bản thân như lớn thêm mấy tuổi trên cái ghế này.
Vệ Triều dắt Vệ Nhược đi chơi với món đồ chơi mới, lúc này Vệ Lăng mới nhìn sang Vệ Ngu, thấy giữa trán nàng dán một cái hoa điền hình hoa hải đường, nhướng mày cười hỏi:
“Mua hoa điền khi nào thế? Trước giờ có thấy muội dán đâu.”
Hắn chống cằm nhìn kỹ rồi khen: “Ừm, đẹp lắm.”
Nếu nói Vệ Ngu thích nhất điểm nào ở tam ca thì nhất định đó là tam ca biết khen người.
Đại ca suốt ngày theo phụ thân làm việc, quanh năm suốt tháng ở bên ngoài, chẳng mấy khi gặp mặt.
Nhị ca thì mặt lạnh như tiền, mở miệng ra là câu nào câu nấy sắc như dao, không mắng người là tốt rồi, chứ nói chi đến chuyện khen ai.
Chỉ có tam ca là luôn nhớ rõ nàng vừa mua váy áo hay trang sức gì, còn chịu khó khen vài câu.
Vệ Ngu vừa nghe liền vui vẻ, lập tức ngồi xuống bên cạnh hắn, đem chuyện xảy ra hôm nay kể lại từ đầu đến cuối.