Chương 34: Vệ Lăng tức giận (1)

Từ sau chuyện ở Tà Sơn kết thúc, Hi Châu vẫn như thường ngày, ra khỏi phủ đến Tàng Hương Cư.

Có Liễu bá trông coi nên cũng chẳng còn bao nhiêu việc lớn để làm, chỉ là xem sổ sách, bàn bạc chuyện mua bán với các cửa hàng ở các nơi rồi sắp xếp việc dự trữ hương liệu. Chỉ mất nửa ngày là xong.

Nhưng Hi Châu lại thích ở cửa hàng suốt một ngày, làm việc xong thì ngồi dưới gốc cây sơn trà, chép lại những chuyện nghe được mấy ngày nay lên giấy.

Tàng Hương Cư nằm ở con phố sầm uất nhất kinh thành, lại chuyên buôn bán với giới quyền quý nên luôn sớm biết tin tức hơn người thường. Dù so với tình hình thực tế trong triều thì chỉ như muối bỏ bể nhưng cũng có thể mơ hồ nhìn ra vài chuyển biến.

Những chuyện này, ở trong hậu viện công phủ hay nơi Xuân Nguyệt đình, nàng chẳng thể biết được.

Hi Châu chưa từng vọng tưởng chuyện mình trọng sinh rồi có thể dễ dàng thay đổi vận mệnh phủ trấn quốc công hay cứu được đám người Vệ gia khỏi kết cục đời trước.

Năm nay mọi chuyện vẫn yên ổn, chưa có đại sự gì xảy ra nhưng rõ ràng từ đầu năm, tai họa đã dần kéo đến. Những người dính líu đến tranh đấu đảng phái sau lưng đều là nhân vật xuất thân hiển hách.

Còn nàng chỉ là một nữ nhi thương hộ, sống nương nhờ trong công phủ, miễn cưỡng tính là bà con xa.

Nếu muốn chen tay vào chuyện này, e rằng phải nghĩ cách khác.

Không thể giống như lần trước, dễ dàng sai người đi cứu Vương Di đơn giản như vậy.

Nghĩ đến Vương Di, cảnh tượng ngày đó gặp Vương phu nhân lại hiện lên trong đầu Hi Châu, lòng nàng khẽ buông lỏng đôi chút rồi đốt tờ giấy trong tay, cúi mắt ném vào lư hương. Làn khói lượn lờ trong nắng nóng, chỉ chốc lát đã tan biến không còn dấu vết.

Nếu không có gì bất ngờ, ít nhất kiếp này, vị chính vương ở Tư Thiên Giám, Nhâm Thanh kia, cũng sẽ không còn cơ hội phản chiến, đi về phe lục hoàng tử nữa.

*

Hi Châu cũng không ngờ lại gặp Vương Di nhanh như vậy. Hai người tình cờ chạm mặt ở hành lang dài trong công phủ, tính ra cũng chỉ mới nửa tháng trôi qua kể từ lần trước.

Hôm đó đúng là tiết hạ chí, trời đã bắt đầu nóng lên.

Quần áo ai nấy đều đổi sang đồ mỏng nhẹ hơn.

Vệ Ngu đi cùng nàng ra ngoài phủ.

Lần trước, hai người vốn hẹn đi chơi một chuyến nhưng giữa đường nghe tin Tà sơn xảy ra chuyện, phải vội vòng về công phủ nên cũng thành dang dở.

Giữa trưa, đường phố kinh thành đông đúc, các tửu lầu cũng náo nhiệt không ngớt.

Hi Châu và Vệ Ngu dùng cơm xong, cho xe ngựa dừng ở đầu một con hẻm nhỏ, phía sau chỉ dẫn theo hai bà vυ" già và ba nha hoàn rồi hai người thong dong đi dạo phố.

Chủ yếu là ngắm nghía mấy cửa hàng quần áo, son phấn, toàn những thứ nữ nhân thích.

Dù phủ trấn quốc công chẳng thiếu gì những món ấy, muốn bao nhiêu lụa là gấm vóc, son phấn thượng hạng, chỉ cần nói một câu là có người đưa tới tận cửa.

Nhưng đâu bằng được cảm giác tự mình đi dạo, tự mình chọn lựa.

Vệ Ngu lựa được một ít, bảo nha hoàn ôm giúp rồi kéo biểu tỷ đi sang cửa hàng khác.

Thỉnh thoảng dừng chân là vì một miếng bánh ngọt hay chén băng tương mới ra lò, chua ngọt mát lạnh.

Dạo lâu, chân Hi Châu cũng hơi đau nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ của Vệ Ngu, nàng chỉ biết bất đắc dĩ cười cười, chẳng nỡ mở miệng than vãn.

Đời trước, sau khi bị lưu đày đến Hiệp Châu, hai người chẳng còn một xu dính túi, mỗi ngày phải làm lao dịch mới có cơm ăn, vào mùa đông tay đỏ rát vì giặt đồ đến sưng phồng, lở loét mà cũng không mua nổi lấy một bộ quần áo ấm hơn.

Sau này về lại kinh thành, khi Vệ Ngu phải gả cho Lạc Bình, đến Lâm Lang các đặt áo cưới, nàng ấy chỉ dám chọn kiểu dáng bình thường nhất là vì sợ chọc người khác để ý.

Dưới cái nắng gay gắt, ánh mặt trời chiếu rát lên tay Hi Châu, cũng khiến nàng khẽ nhói lòng.

Nắm chặt tay lại, nàng gạt đi những ký ức ấy, cùng Vệ Ngu đi vào một tiệm trang sức.

Cửa hàng mặt tiền rộng lớn, bên trong bày đủ loại trâm ngọc, vòng tay, chuỗi ngọc, bội diêu, dây hoa thắng... đủ kiểu đủ dạng, lấp lánh chói mắt.

“Biểu tỷ, cái này đẹp không?”

Vệ Ngu cầm lấy một chiếc trâm hoa điểm thúy nạm vàng, chạm khắc hình mẫu đơn.

Trong hộp còn có mười một chiếc khác, mỗi chiếc là một loại hoa khác nhau, tinh xảo vô cùng, đúng là một bộ mười hai hoa thần.

Hi Châu cũng thấy đẹp, đang định mở miệng nói gì thì từ phía sau vang lên một tiếng gọi:

“Cái hộp hoa đó để ta!”

Xoay người nhìn lại, thấy một cô nương mặc áo tím váy xanh, tầm mười ba mười bốn tuổi, dung mạo trong trẻo.

Vệ Ngu chẳng thèm ngó người, chỉ nghe giọng đã biết là Ôn Nhụy, liền hừ lạnh một tiếng, cố tình nói to:

“Ngươi học ai mà đi tranh đồ với ta vậy?”

Chuyện Ôn quý phi mới vào cung chưa bao lâu đã chèn ép lên đầu hoàng hậu, ở đâu cũng muốn giành phần hơn, ai mà không biết.

Vệ Ngu nghĩ đến chuyện trong cung, hoàng hậu nương nương còn phải chịu cái khí thế của Ôn quý phi, giờ ra đến ngoài cung, một nữ tử Ôn gia cũng dám chèn ép nàng, thật sự là không thể nhịn được.

Hoa điền thì nàng chẳng thiếu nhưng cái cơn tức này thì không thể nuốt trôi.

Ôn Nhuỵ sững người, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nghiến răng nói:

“Ngươi có ý gì?”

Nàng ta chỉ tay mà run lên, tức giận quát:

“Ta phải đem chuyện này bẩm với quý phi, nếu hoàng thượng biết được, ta xem ngươi còn yên ổn nổi không!”

Vệ Ngu liếc mắt nhìn nàng, nhếch mép cười lạnh:

“Ta đâu có nói ai? Nếu nói cũng là nói ngươi học theo cái tính nết của ca ca ngươi thôi.”

Ôn Nhuỵ tức đến mức suýt nữa ngất xỉu.

Nhà họ Ôn chỉ có một đứa con trai trưởng là con vợ lẽ, suốt ngày ăn chơi trác táng, la cà tửu quán, ca kỹ, thậm chí còn ngang nhiên cướp đoạt dân nữ nhà lành, thế mà trong nhà vẫn sủng ái vô cùng.

Còn nàng ta thì là con vợ cả, nhỏ tuổi nhất, ngoài miệng phải gọi một tiếng ca ca nhưng trong lòng lại khinh thường chẳng coi ra gì.

Giờ đây Vệ Ngu lại đem nàng ta so với tên súc sinh đó, chẳng khác nào là sỉ nhục nàng ta thẳng mặt.

Ôn Nhuỵ gằn giọng: “Ngươi cũng chưa nói muốn mua, ta nói trước là của ta!” Nói rồi giơ tay chỉ vào tên tiểu nhị, sai khiến: “Mau gói lại cho ta.”

Tiểu nhị ngó về phía chưởng quầy mà chưởng quầy cũng mặt mày khó xử.

Một bên là cô nương duy nhất của phủ trấn quốc công, một bên là muội muội của Ôn Quý phi được sủng ái nhất trong cung hiện giờ.

Là ai ông ta cũng không dám đắc tội.

Lúc này Hi Châu đứng một bên đã hiểu.

Nàng mới vừa nãy nhìn Ôn Nhuỵ còn nhất thời chưa nhớ ra là ai nhưng vừa nghe nhắc tới Ôn quý phi thì liền mơ hồ nhớ lại.