Chương 33: Tần Lệnh Quân (2)

Những ngày gần đây, Vệ Độ bận túi bụi ở Hộ Bộ, lo chuyện công vụ ngoài kinh thành. Mãi đến hôm nay mới trở về phủ, nghe nói Vệ Lăng vì cứu con trai của giám chính Tư Thiên mà suýt phế luôn cánh tay, liền lập tức chạy tới Phá Không uyển.

Vừa trông thấy sắc mặt nhị ca, Vệ Lăng đã biết kiểu gì cũng bị mắng. Hôm trước mới bị mẹ mắng cho muốn rách tai, giờ lại thêm một lượt.

Mí mắt hắn cụp xuống, giả vờ ngủ tiếp.

“Nếu nhị ca đến để dạy dỗ ta thì thôi khỏi, nếu đến để quan tâm ta, cũng không cần.” Rồi duỗi tay chỉ ra cửa: “A Mặc, đưa nhị ca đi ra ngoài.”

A Mặc đâu dám, thần tiên đánh nhau, phàm nhân vạ lây, hắn ta đến thở cũng không dám thở mạnh.

Vệ Độ trông thấy bộ dáng Vệ Lăng thế kia, liếc mắt nhìn sang cánh tay hắn quấn mấy vòng băng trắng, mặc kệ hắn xua tay đuổi đi, sắc mặt vốn đã lạnh nay càng âm trầm.

“Ngươi cũng giỏi lắm, làm anh hùng cứu thiên hạ. Vì một kẻ chẳng có quan hệ máu mủ gì, suýt chút nữa đứt luôn cánh tay mình.”

Vệ Lăng nghe vậy, cũng quay đầu nhìn Vệ Độ, sắc mặt lập tức lạnh đi.

“Cho dù thật sự có bị đứt đi nữa, cũng chẳng cần nhị ca phải lo.”

Vương Di là bằng hữu mà dạo này hắn mới kết giao. Đã cùng nhau ra ngoài chơi thì phải cùng nhau trở về. Nếu như Vương Di thật sự gặp chuyện như trong mộng, bị rơi vào hiểm cảnh, cả đời này hắn cũng chẳng yên lòng nổi.

Nếu phải lấy một cánh tay của mình, để đổi lấy một mạng người, cũng là đáng.

Vệ Độ bật cười lạnh: “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi hả? Mười tám! Còn nói cái giọng ấy được à? Nếu thật sự bị đứt rồi, ta xem ngươi còn nói cứng được thế này không? Có còn nằm yên ở đây mà chống chế với ta không?”

Cái giọng điệu này, chẳng khác nào lúc y đứng trong Hộ Bộ quát mắng thuộc quan.

Lửa giận của Vệ Lăng lập tức dâng thẳng lên ngực, cố đè xuống, bàn tay siết chặt thành quyền, gân xanh nổi đầy mu bàn tay. Hắn cười lạnh phản kích:

“Ta đâu có bản lĩnh lớn như nhị ca. Hai mươi tuổi đã làm thám hoa lang, còn trẻ tuổi đã ngồi vững ghế Hộ Bộ thị lang tam phẩm. Nhưng cũng chẳng cần vì vậy mà hạ thấp ta. Ta là người thế nào, tự bản thân ta rõ. Nhị ca nếu rảnh rỗi nhiều việc như thế, chi bằng bớt thời gian đến đây mà lo cho dân chúng, còn hơn ngồi đây mà phí lời với ta.”

A Mặc nấp ở một bên, nửa nghe lén câu được câu chăng, mãi đến khi nhị gia hầm hầm bỏ đi, hắn ta mới mon men bước lại. Vừa đến gần, đã thấy tam gia vẫn nằm đó, mắt trợn trừng, rõ ràng biết hắn ta lại gần, vậy mà cũng chẳng buồn mắng.

Tối hôm ấy, tam gia nằm trong sân, ngửa mặt nhìn trời, ngắm suốt một đêm đầy sao.

Cũng bởi vì bị chọc tức mà chẳng ngủ được.

*

Liên tiếp mấy ngày liền, Diêu Sùng Hiến với đám bạn thân thay nhau đem mấy món đồ bổ tới thăm Vệ Lăng. Tổ yến, linh chi, trứng cá, nhân sâm lâu năm... toàn là mấy thứ đại bổ quý hiếm nhưng công phủ chẳng thiếu mấy món này.

Tiếp bọn họ xong, Vệ Lăng liền sai A Mặc tiễn khách, sau đó ngã người xuống gối, xoay người ôm lấy cuốn sách. Trên cuốn sách là bản vẽ kỹ càng tỉ mỉ, toàn là các loại binh khí, chủ yếu là về pháo giới.

Dưỡng thương mấy hôm, nhàn đến phát ngán, hắn đành tìm thứ để gϊếŧ thời gian. Lật qua lật lại mấy quyển sách nghiên cứu về cung nỏ, tiện thể nghĩ ra một cách cải tiến tầm bắn.

Chỉ tiếc tay còn chưa lành, chưa động thủ được, cũng chẳng biết thử thì có thành hay không.

Vệ Lăng đang định nằm thêm lát nữa thì ngoài cửa nghe tiếng A Mặc rón rén báo:

“Tam gia, đại gia Tần gia với nhị gia tới, nói muốn vào thăm ngài, cho vào không ạ?”

Nghe câu đó, cánh tay bị thương của Vệ Lăng lại nhức nhối.

Tần Lệnh Quân là đồng liêu với nhị ca trong triều, lại còn là anh vợ của Diêu Sùng Hiến. Hắn thật sự không tiện đuổi người ta ra.

Đành bảo cho người vào. A Mặc lập tức đi pha trà.

Tần Lệnh Quân vén áo, ngồi ngay ngắn xuống ghế, vừa vào đã liếc mắt nhìn cánh tay băng bó của Vệ Lăng, hỏi:

“Ta nghe Sùng Hiến nói ngươi bị thương, bèn theo nhị ca ngươi tới thăm. Giờ đỡ hơn chưa?”

Giọng nói lạnh lẽo, sắc mặt trầm ngâm, y như cái vẻ bề ngoài nghiêm nghị.

Ba mươi tuổi đầu mà đã ngồi ghế phó đô ngự sử của Đốc Sát viện. Nếu là người lần đầu gặp hắn, e chỉ bị liếc một cái cũng đủ thấy áp lực.

Vệ Lăng khoanh chân ngồi trên giường, tay cầm cây quạt giấy vẽ hoa cúc lê, quạt lúc mở lúc khép, phát ra tiếng cộc cộc. Lười để tâm đến ánh mắt bất mãn của nhị ca, hắn vẫn uể oải như cũ, thờ ơ đáp:

“Đỡ nhiều rồi.”

Hai người lại hàn huyên thêm vài câu khách sáo rồi mới vào chính chuyện.

Tần Lệnh Quân nói: “A Nguyệt nghe nói ngươi bị thương, rất lo lắng. Bảo ta mang ít thuốc trị thương cho ngươi, là thuốc ban từ trong cung, trị chấn thương xương cốt rất tốt.”

Nói xong, liền có người hầu đem thuốc trình lên.

Vệ Lăng chỉ khẽ hất cằm, ra hiệu cho A Mặc nhận lấy.

Chờ bọn họ đi rồi, A Mặc ôm hộp thuốc, do dự hỏi:

“Tam gia, thuốc này có dùng không ạ?”

Đi theo tam gia lâu rồi, hắn ta cũng đoán được tám, chín phần là không cần.

Quả nhiên, giây sau đã nghe tam gia nhàn nhạt nói:

“Ném đi. Trong phủ này thiếu gì thuốc, cần gì nhận cái thứ mà người ta tiếc không muốn dùng, phải viện cớ đưa sang?”

Vệ Lăng ngừng cây quạt, đặt lên đầu gối, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt.

Tần gia chẳng qua dựa vào quan hệ với Diêu gia, có dính dáng chút ít với công phủ, lại còn muốn chen chân vào chuyện hôn sự của hắn, ép hắn cưới nữ nhi Tần gia.

Nhị ca hắn cũng chẳng khác gì, cứ nghĩ hắn ngu ngốc đến nỗi nhìn không ra mưu tính ấy chắc?

*

Tần gia từ lâu đã có ý muốn kết thân thông gia với phủ trấn quốc công.

Việc này không chỉ có lợi cho phe thái tử mà đối với Tần gia cũng là chuyện tốt đủ đường.

Lần này Tần Lệnh Quân đến công phủ, mượn cớ chuyện Vệ Lăng bị thương, nhân tiện mang theo danh nghĩa muội muội đến thăm hỏi, mong để lại chút ấn tượng trong lòng Vệ Lăng.

Nghe nói quốc công phu nhân sắp sửa mở một bữa tiệc thưởng sen vào tháng sau, đến lúc ấy tám phần sẽ để Vệ Lăng gặp mặt Tần gia nữ.

Dù là với lý do này hay bởi Tần gia và Vệ gia vốn giao hảo từ lâu, Tần Lệnh Quân cũng nhất định phải đích thân đi một chuyến.

Trên đường, hắn ta vừa cùng bạn thân là Vệ Độ trò chuyện về chính sự trong triều gần đây, vừa thong thả bước qua cửa chính của vườn.

Cảnh sắc hai bên yên tĩnh, hoa nở thơm ngát dưới bóng cây râm mát nhưng Tần Lệnh Quân cũng chẳng để mắt nhiều, cho đến khi đi ngang qua hành lang chín khúc, ánh mắt hắn bỗng chốc khựng lại.

Chỉ là một bóng dáng lướt qua, váy lụa trắng mềm mại, dáng người yểu điệu, vừa thoáng nhìn đã thấy vô cùng thanh nhã.

“Đó là ai vậy?”

Tần Lệnh Quân hỏi, giọng thản nhiên, ngón tay vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn bích ngọc trên ngón cái.

Chẳng cần nhìn kỹ cũng biết, tuyệt đối không phải nha hoàn trong công phủ.