Trong thính đường, Vương phu nhân đang trò chuyện cùng quốc công phu nhân, chợt nghe bên ngoài có nha hoàn bẩm báo:
“Biểu cô nương đến rồi ạ.”
Bà ngoảnh đầu nhìn về phía cửa, liền thấy một cô nương tuổi chừng mười bốn, mười lăm bước vào. Dáng vẻ trang điểm nhã nhặn, mộc mạc mà vẫn không che được dáng người yểu điệu mềm mại. Gương mặt kia, dù không trang điểm cầu kỳ, vẫn rực rỡ tự nhiên, đôi mắt cong cong như chứa ý cười, khiến người ta vừa trông đã sinh lòng yêu mến.
Mơ hồ cảm giác như từng gặp ở đâu rồi.
Khi nàng bước qua ngưỡng cửa, dáng vẻ tự nhiên mà không chút rụt rè.
“Dì.”
Hi Châu trước hết hành lễ với dì rồi khẽ cúi đầu, mềm giọng nói:
“Hi Châu xin ra mắt Vương phu nhân.”
Khoảng cách gần hơn, Vương phu nhân chợt nhớ ra. Thì ra hơn nửa tháng trước, khi bà ấy đến cửa hàng nước hoa của hồi môn xem sổ sách, có trông thấy người quản lý hiệu Tàng Hương Cư định rời đi, bên cạnh là một cô nương dung mạo rất không tầm thường.
Sau lại nghe người trong tiệm kể, cô nương ấy chính là chủ nhân mới của Tàng Hương Cư.
Nhớ lại vừa rồi quốc công phu nhân cũng nhắc đến thân thế nàng: quê nhà ở Tân Châu, cha mẹ mất sớm, phải nương nhờ người thân ở kinh thành.
Ghép hai chuyện lại, Vương phu nhân liền hiểu rõ.
Bà cười, khóe mắt cũng hằn nếp nhăn:
“Khó trách ta cứ thấy quen mắt, khi đó chỉ nhìn ngươi từ xa một lần mà vẫn nhớ tới giờ.”
Rồi bà hỏi: “Hồi đó ta từng gặp ngươi ở Tàng Hương Cư, hiện tại là ngươi quản lý nơi đó sao?”
Nghe vậy, Hi Châu ngẩng đầu nhìn bà, Vương phu nhân kể lại chuyện ngày ấy.
Hi Châu không nhớ rõ lắm, chỉ khẽ mỉm cười gật đầu: “Dạ đúng ạ.”
Chỉ chốc lát sau, hai tay nàng bị Vương phu nhân nắm lấy, dịu dàng nói:
“Ta nghe quốc công phu nhân kể chính nhờ ngươi kịp thời khuyên nhủ mới khiến người đi cứu Vương Di. Ta làm mẹ, thật sự không biết nên cảm tạ ngươi thế nào cho phải. Vội vàng chưa kịp chuẩn bị gì, đành lấy chiếc vòng này tặng ngươi, mong ngươi đừng chê lễ mọn.”
Dứt lời, bà liền tháo chiếc vòng bạch ngọc mà khi xuất giá từng mang theo, nhẹ nhàng đeo vào tay nàng.
Vương phu nhân ngắm nghía một lượt, cười bảo:
“Nhìn này, vòng này quả thật hợp với ngươi.”
Hi Châu biết chiếc vòng này quý giá, vội rút tay lại, khẽ nói:
“Vương phu nhân, ta cũng chỉ là thuận miệng nói vài câu, là dì ra tay kịp thời, mới cứu được Vương công tử. Vòng này quý trọng quá, ta không dám nhận.” Nhưng Vương phu nhân nào chịu, lại quay sang Quốc công phu nhân. Dương Dục cũng dịu giọng:
“Hi Châu, cứ nhận đi.”
Nàng biết Vương gia coi trọng Vương Di cỡ nào. Nhận chiếc vòng này cũng xem như một mối nhân tình.
Lúc này chất nữ còn đang để tang, không thể theo mình dự yến tiệc, cũng chưa tiện kết giao các phu nhân trong kinh. Nhưng đợi mãn tang, Dương Dục cũng tính toán tìm cho nàng một mối nhân duyên tốt, để sau này lui tới công phủ cũng thuận tiện.
Nhận lấy phần ân tình này, sau này có khi còn hữu dụng.
Hi Châu thấy dì mình nói vậy, cũng không tiện từ chối nữa, đành cúi người hành lễ:
“Đa tạ Vương phu nhân.”
Vương phu nhân vỗ nhẹ tay nàng, cười nói:
“Là ta phải cảm ơn ngươi mới đúng.”
Càng nhìn càng thấy thuận mắt, càng thích. Chờ về xe ngựa, bà liền nói với nhi tử:
“Tiểu cô nương ấy chẳng những xinh đẹp mà tính tình cũng nhu hòa.”
Vương Di vẫn còn đang bận suy nghĩ câu hỏi ban nãy của Vệ Lăng, đến cuối cùng cũng chỉ thấp giọng đáp:
“Tất nhiên không phải.”
Mới gặp nhau thôi, vội nói thích thì quá tùy tiện, cũng là bất kính với cô nương nhà người ta.
Nhưng vừa nghe mẹ nói tiếp, nghĩ đến dáng vẻ nàng khi ấy, trong sáng, dịu dàng, bất giác trong lòng cũng ngưa ngứa, bối rối.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp một cô nương mà không thể rời mắt được.
Nụ cười nàng ấy thật đẹp.
Vương Di khẽ vén một góc rèm xe, nhìn về phía những cửa hiệu náo nhiệt ven đường, ánh mắt vô thức tìm đến bảng hiệu có ba chữ Tàng Hương Cư.
Gió nhẹ lướt qua, xoa dịu sắc hồng phơn phớt trên mặt, khóe môi hắn cũng nhếch lên nụ cười nhẹ.
*
Vệ Lăng vì cánh tay bị thương, bị giữ lại trong Phá Không uyển, mỗi ngày ba bữa cơm đều được bưng tận nơi.
Hắn ngồi dậy, một hơi uống cạn chén canh bồ câu đương quy rồi tiện tay gặm sạch thịt, đợi người tới dọn bát đũa xong xuôi, mới rửa tay, trải khăn lược qua loa, lại ngả người nằm dài trên ghế bập bênh. Ngửa mặt nhìn tán lá lê um tùm phía trên, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống thành từng đốm, chói mắt, hắn nhíu mày nghiêng mặt đi, trông thấy A Mặc đang đứng bên cạnh.
“Đi sang một bên đứng đi, cứ ở trước mắt ta thế kia, trông chẳng khác nào canh tù.”
A Mặc thấy tủi thân nhưng vẫn không dám nhúc nhích.
“Tam gia thông cảm cho tiểu nhân đi. Quốc công phu nhân dặn ta phải canh chừng ngài, nếu để ngài lại chạy ra ngoài, bà ấy mà trách tội thì thật sự bán ta luôn mất. Về sau còn ai dám chạy chân cho tam gia, ai dám tận trung, ai dám...”
“Được rồi, được rồi.”
Vệ Lăng mất kiên nhẫn, chỉ vào cánh tay mình:
“Cái bộ dạng này của ta còn có thể đi đâu?”
A Mặc cũng không dám nói thẳng: Dù ngài có cụt cả chân, nếu muốn chạy, ai cũng chẳng giữ nổi.
Thế là hắn ta cũng chẳng đứng nữa, tìm một góc khuất ngồi xổm xuống, để tam gia không nhìn thấy cho bớt chướng mắt.
Thanh tĩnh, Vệ Lăng nhắm mắt, nằm nghỉ.
Chẳng bao lâu sau, đầu óc lại nghĩ tới câu mà Vương Di nói khi nãy, nói là không thích biểu muội nhưng nhìn kiểu đó thì nào giống? Rốt cuộc là có hay không đây?
Nhưng nghĩ tới đây, chính hắn cũng thấy bản thân kỳ quặc. Việc gì mà phải nghĩ chuyện này?
Cũng mới gặp biểu muội có hai lần mà thôi.
Lần đầu nàng nhìn hắn, mặt mũi nhăn nhó chẳng khác nào khổ sở muốn khóc, đến một câu cũng chẳng thèm nói.
Lần thứ hai, cách xa xa liếc một cái, vẫn không mở miệng.
Hai lần đó hình như cũng chẳng có gì đặc biệt. Vậy mà càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhất là chuyện lần này ở Tà sơn, trong lòng lại càng vướng mắc. Rốt cuộc vì sao con chó mà hắn nuôi, nàng lại biết được?
Thật sự không tài nào nghĩ ra. Giờ cũng chỉ có thể nằm một chỗ như phế nhân thế này dưỡng thương, đợi thương lành rồi, nhất định phải tìm cơ hội hỏi nàng cho rõ, để giải tỏa nỗi nghi hoặc trong lòng.
Chứ cánh tay thế này, chẳng làm nên trò trống gì.
Nghĩ tới đây, bực bội xoay người, suýt nữa đè trúng cánh tay.
“Tam gia, cẩn thận tay ngài!”
A Mặc hô to.
“Câm miệng, đừng có ầm ĩ bên tai ta.”
Vệ Lăng quát lạnh, bị hắn ta làm đứt mạch suy nghĩ, cũng lười nghĩ tiếp, dứt khoát để đầu óc trống không.
Không bao lâu sau, thật sự ngủ mất.
Mà cũng chẳng yên được bao lâu, bị tiếng bước chân đánh thức.
Hắn nhíu mày mở mắt, liền thấy một người đi tới trước mặt.
Là Vệ Độ.