Lúc này ở ngoài Xuân Nguyệt đình, Hi Châu đang chuẩn bị ra phủ đến Tàng Hương Cư.
Tối qua sau khi Vệ Lăng trở về, nàng mơ hồ nghe nói hắn bị thương nhưng cũng không tiện đi hỏi. Sau đó Thanh Trụy từ bên ngoài về, nói rằng tay hắn thương phải tĩnh dưỡng hơn tháng, lúc đó nàng mới yên tâm đôi chút.
Vừa thay quần áo xong thì có người đến.
Là nha hoàn bên cạnh phu nhân.
“Phu nhân cho mời biểu cô nương đến thính đường, Tư Thiên Giám phu nhân muốn gặp ngài.”
Hi Châu ngẩn ra, lập tức hiểu được, liền gật đầu: “Được, ta đến ngay.”
Nghe nhắc tới danh hào Tư Thiên Giám, Dung nương liền hoảng hốt bước tới hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Nha hoàn đáp: “Lần này tam gia và Vương công tử gặp nạn, đều nhờ biểu cô nương khéo miệng khuyên bảo. Chắc Vương phu nhân muốn đến tận mặt cảm tạ.”
Hôm qua Vệ tứ cô nương còn nói muốn đi cùng Hi Châu ra phủ, Dung nương không theo nên cũng không rõ có chuyện gì xảy ra. Sau đó nghe người ta gọi đại phu tới Phá Không uyển, mới hay có chuyện nhưng bà vẫn chưa hiểu sao lại dính dáng đến cô nương nhà mình.
“Dung nương, ta trở về sẽ kể lại cho người.”
Hi Châu cũng không kịp giải thích, sợ người phía trước đợi lâu, liền mang Thanh Trụy cùng nha hoàn đi về phía thính đường.
Thính đường nằm phía trước chính viện.
Một đoàn người băng qua mấy hành lang dài, lại đi qua giàn hoa tử đằng đang nở rộ. Vừa tới khúc quanh, bất ngờ chạm mặt một người đi đối diện.
Vương Di vội vàng dừng chân, ngẩng đầu, trong tầm mắt liền xuất hiện một bóng dáng áo trắng.
Nàng mặc váy lụa màu nhạt, thắt eo bằng một khối ngọc bạch điêu khắc tinh xảo, khi di chuyển nhẹ nhàng lay động.
Ánh mắt tiếp tục dời lên, Vương Di liền thấy một gương mặt được điểm trang rất nhạt, da thịt trắng mịn như tuyết, ngũ quan tươi tắn hài hòa. Tóc búi cao, chỉ cài một cây trâm đơn giản đính sáu bảy viên trân châu trắng.
Đúng lúc ấy, nha hoàn lên tiếng:
“Biểu cô nương, đây là Vương công tử, đang chuẩn bị đi Phá Không uyển thăm tam gia.”
Vương Di nhìn nàng ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo kia lóe lên vẻ kinh ngạc nhưng rất nhanh liền khẽ cong, khóe môi cũng hiện lên nụ cười dịu dàng.
Hi Châu hành lễ với hắn, trong lúc đó cũng không nhịn được mà liếc nhìn thêm một cái.
Thì ra đây chính là Vương Di.
Người nọ mặc một thân áo lụa vò lam vân nước, dáng người cao ráo, khuôn mặt cũng nhờ thế mà càng thêm ôn hòa, tuấn nhã. Khi đối diện nàng, hắn khẽ cười, cũng chỉ là một nụ cười nhạt, như có như không, mang theo chút ngượng ngùng, không dám nhìn nàng quá lâu.
Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy Vương Di.
Mà quan trọng hơn, đời này, hắn vẫn còn sống.
Không còn những chuyện đã xảy ra kiếp trước, hắn vẫn còn sống khỏe mạnh trước mắt nàng.
Một loại cảm giác kỳ lạ trào lên trong lòng Hi Châu, khiến nàng không kìm được lại nở nụ cười với Vương Di rồi mới xoay người tiếp tục đi về phía thính đường.
Vương Di cứ ngẩn ngơ nhìn bóng dáng nàng khuất dần, đến khi nghe nha hoàn bên cạnh che miệng cười, mới lấy lại thần trí, cảm giác vành tai cũng hơi nóng lên.
Đi một đoạn đường, cảnh sắc đầu hạ tươi đẹp trải dài hai bên, đến khi hắn đi ngang qua một gốc cây thương bích tán lá rậm rạp, che gần nửa khoảng sân, mới dần bình tĩnh lại.
Bước vào trong Phá Không uyển, Vương Di liền thấy Vệ Lăng chẳng nằm trong phòng mà đang nghiêng người trên một chiếc ghế trúc Tương Phi dưới tán cây, lắc lư qua lại. Y dựa một tay lên, khoanh tay vuốt ve một con chó nhỏ lông mềm trắng muốt.
Con chó kia nghe có người vào, lập tức phóng dậy, nhe răng nhảy bổ về phía người mới đến.
Vương Di còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe một giọng nói uể oải truyền đến: “Trở về.”
Con chó kia lập tức dừng lại, lại lượn lờ quay về chỗ cũ.
Vệ Lăng vỗ vỗ đầu nó, thầm nghĩ trong bụng: con chó này cũng biết chọn người ghê, sao lại chịu để cho biểu muội sai khiến? Mà biểu muội sao lại quen được Tướng Quân nhỉ?
Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu không có nàng, đám quản sự tìm khắp cũng không ra được bọn họ và Vương Di lúc đó. Cái huyệt động kia uốn lượn sâu hiểm, khó mà lần ra.
Không nghĩ nhiều nữa, y ngẩng đầu nhìn người vừa đến, hỏi:
“Sao ngươi lại đến đây?”
Vương Di nhìn thấy Vệ Lăng chỉ mặc một lớp áo mỏng bên trong, tay phải quấn băng trắng lỏng lẻo, trong lòng chợt dâng lên áy náy, nói:
“Ta tới thăm ngươi. Nghe mẫu thân ngươi nói thương thế này phải dưỡng rất lâu. Lần này thật sự đa tạ ngươi, coi như ta thiếu ngươi một mạng.”
Vệ Lăng chỉ tay về phía chiếc ghế đá đối diện, cười cười:
“Tuy lần này là lần đầu chúng ta cùng nhau ra ngoài nhưng ta coi ngươi là bằng hữu. Đã là bằng hữu, nói gì mà thiếu mạng, nặng nề quá.” Rồi cười cười nói tiếp: “Mà nói thật, chuyện lần này nếu muốn cảm ơn, phải cảm ơn biểu muội ta mới đúng.”
Vương Di nghe vậy, mắt mở to, ngạc nhiên hỏi:
“Sao lại vậy?”
Vệ Lăng liền đem chuyện hôm qua kể tỉ mỉ cho hắn nghe. Vương Di nghe xong thì sững người, Vệ Lăng liếc mắt, nhướn mày nói:
“Ngẩn người làm gì?”
Vương Di hoàn hồn, mím môi đáp:
“Ta vừa rồi, lúc đi đến đây, cũng gặp một vị biểu cô nương trong phủ... Nghĩ chắc chính là nàng.”
Nghĩ tới người khi nãy mình nhìn thấy, tim hắn bất giác đập nhanh mấy nhịp.
Gió đầu hè thổi qua, lá cây trên cao rơi lả tả, một chiếc sắp rớt ngay lên mặt Vệ Lăng, y bỗng cảm thấy trong lòng bực bội, vung tay hất lá rụng đi, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Vương Di.
Qua một hồi, dường như hiểu ra gì đó, y khẽ nhíu mày, nụ cười trên mặt cũng thu lại, nói:
“Ngươi đừng nói với ta là vừa gặp đã thích biểu muội ta rồi đấy?”