Tối hôm đó, Vệ Lăng nằm mộng.
Trong mơ tối đen như mực, mắt chẳng nhìn thấy gì, hắn dường như lại trở về cái huyệt động kia, vẫn một mực nắm chặt lấy tay Vương Di.
Từng giọt nước lạnh băng từ vách đá nhỏ xuống mặt hắn, lạnh đến thấu xương, khiến hắn không nhịn được mà run lên, cánh tay lại bị kéo xuống, đau nhức từ bả vai từng đợt dội đến, làm hắn nặng nề rên một tiếng.
“Buông... tay”
Thanh âm yếu ớt từ phía dưới truyền lên, đứt quãng, mơ hồ không rõ.
Hắn nghiến chặt răng, gắng gượng hít một hơi khí lạnh, nói:
“Chờ Sùng Hiến và bọn họ đi được rồi, sẽ quay lại tìm người cứu ngươi. Ngươi cố gắng giữ lấy, nhất định sẽ cứu được ngươi lên.”
Đất đá dưới chân trơn trượt, mặt đất lầy lội, cái hang lại quanh co uốn khúc.
Hắn một tay chống đỡ vách đá bên cạnh, vách đá sắc nhọn đâm thủng lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra không ngừng.
Không biết qua bao lâu, đến khi tê dại đến mức chẳng còn cảm giác đau đớn.
Hắn hoa mắt chóng mặt, chỉ cảm thấy bản thân như sắp bị kéo tuột xuống.
“Nếu cứ tiếp tục thế này... chúng ta đều sẽ chết ở đây..”
“Vệ Lăng, nếu có gì xảy ra, ngươi hãy nói với phụ thân mẫu thân ta.. chuyện này là do ta tùy hứng mà nên... không liên quan đến các ngươi... là ta có lỗi với công ơn sinh thành dưỡng dục của họ.”
Trong cái hang tối tăm, mùi mục rữa ẩm mốc như quẩn quanh khắp nơi.
Hắn nghe thấy tiếng Vương Di yếu đến gần như không còn tiếng, trong tai như ù đi, muốn siết chặt tay y, lại chẳng còn chút sức lực nào.
Cho đến khi chút sức lực cuối cùng cũng cạn sạch.
Có thứ gì đó trượt khỏi tay, rơi xuống phía dưới.
“Phịch” một tiếng vang lớn, vỡ tan.
Ánh nắng mờ nhạt ban mai xuyên qua màn lưới nơi cửa sổ, rơi xuống khuôn mặt đang nhíu chặt trong cơn mộng mị.
Bất chợt, đôi mắt kia mở bừng.
Vệ Lăng lập tức bừng tỉnh, ngồi bật dậy. Toàn thân mồ hôi lạnh, vạt áo đã ướt đẫm.
*
Sáng sớm hôm sau, bên phủ Vương gia liền phái người đưa thiệp mời và lễ vật tới trấn quốc công phủ.
Người đến là Vương phu nhân, phu nhân của giám chính Tư Thiên Giám và Vương Di.
Lần này ở Tà sơn xảy ra chuyện, nếu không phải Vệ Lăng kịp thời giữ lấy Vương Di, lại chờ được người bên công phủ đến cứu, chỉ sợ Vương gia mất đi đứa con duy nhất của vợ cả.
Vương Di thì không sao nhưng nghe nói Vệ Lăng bị trật khớp tay, còn rách cả cơ.
Vương phu nhân và trượng phu bàn bạc xong, liền tự mình đưa con trai tới tận phủ để cảm tạ.
Quản sự công phủ tiếp hai người vào thính đường, nha hoàn dâng trà.
Ngồi chưa bao lâu, đã thấy quốc công phu nhân Dương Dục dẫn người từ phía sau bước ra.
Vương phu nhân lập tức đặt chén trà xuống, cùng Vương Di đứng dậy hành lễ.
Dương Dục mỉm cười nói: “Không cần đa lễ, ngồi xuống nói chuyện.”
Tư Thiên Giám xưa nay trực thuộc hoàng đế, lại là chức vị giám chính, càng không dám tùy tiện kết thân với các quan viên khác để tránh bị nghi ngờ phe cánh. Lần này cũng vì sự việc nguy hiểm đến tính mạng, Vương gia mới phải đích thân tới công phủ.
Vương phu nhân bày tỏ ý tứ và ân tình, áy náy hỏi:
“Không biết thương thế của Vệ Lăng thế nào rồi?”
Dương Dục phẩy tay, cười nhạt nói: “Không nghiêm trọng, đại phu bảo chỉ cần tĩnh dưỡng nửa tháng là khỏi. Phu nhân cũng không cần quá lo lắng.”
Vệ Lăng vốn là con thứ ba trong phủ, từ nhỏ đã hay bị đánh, chuyện bị thương đối với hắn cũng là chuyện thường ngày. Lần này bị thương ở tay, còn phải nghỉ ngơi một thời gian, phu nhân cũng vừa hay muốn nhân cơ hội này nói chuyện hôn sự cho hắn.
Vương phu nhân nghe thế thì không khỏi kinh ngạc: thương đến gần một tháng mà còn bảo không nghiêm trọng?
Bà ấy vội vàng đứng dậy nói: “Nếu không có Vệ Lăng cứu mạng đứa trẻ nhà ta, ta cũng không dám nghĩ đến hậu quả.”
Một bên, Vương Di cũng chắp tay nói: “Lần này thật nhờ có Vệ Lăng, quốc công phu nhân, ta muốn đi thăm hắn.”
Chỉ cần nhớ lại tình cảnh khi đó, trong lòng hắn ta vẫn còn kinh hãi.
Dương Dục liền sai nha hoàn dẫn Vương Di đi đến Phá Không uyển, còn mình thì quay sang cười nói với Vương phu nhân: “Thật ra lần này quản sự trong phủ có thể nhanh chóng dẫn người tới cứu cũng nhờ vào một vị chất nữ của ta.”
Rồi kể lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Vương phu nhân nghe xong thì nói thẳng: “Quả thật nên cảm tạ nàng ấy, hay là cho gọi đến đây gặp mặt đi.”
Dương Dục liền sai Nguyên ma ma phái người đi mời.