Chương 58

Yến Nguy nhướng mày:

“Vậy thì mày cũng phải sống sót qua đêm nay đã. À, nhân tiện, cây ô da xương có thể sẽ xuất hiện đấy, cẩn thận… xương nhé.”

Tưởng Tu không đáp, xoay người, bước nhanh vào trong miếu Sơn thần. Vừa quay lưng, trước bậc thềm đại điện, Yến Minh Quang đứng đó, cầm ô, nhìn hắn từ trên cao xuống.

Tưởng Tu vội vã bước lên, lướt qua Yến Minh Quang một cách gấp gáp — Hắn không còn thời gian để để tâm đến những chuyện này nữa.

“Tưởng ca!” Trịnh Mậu giật mình, nhấc chân vội đuổi theo.

Yến Nguy bất ngờ nghiêng người, chặn đường phía trước, va thẳng vào Trịnh Mậu đang hớt hải chạy tới.

Khoảnh khắc va chạm, Yến Nguy lén lấy từ nhẫn đen một vật đã chuẩn bị sẵn, lặng lẽ khéo léo nhét vào túi Trịnh Mậu mà không ai hay biết.

Trịnh Mậu khó hiểu liếc nhìn Yến Nguy một cái, bực bội quát:

“Tránh ra!”

Yến Nguy nhún vai, không nhường đường.

Thấy Tưởng Tu đã bước vào trong miếu, Trịnh Mậu đành lách qua Yến Nguy, vội vàng chạy lên bậc thềm, đuổi theo sát Tưởng Tu và nhanh chóng biến mất sau cánh cửa miếu Sơn thần.

“Ầm—!”

Yến Nguy đứng dưới bậc thềm thấp nhất, ngẩng đầu nhìn Yến Minh Quang đang đứng ở vị trí cao nhất, ngay trước cửa đại điện.

Bà đồng đã bị họ trói lại, ánh nến trong đại điện do các người chơi thắp lên, sáng hơn nhiều so với đêm hôm qua. Ánh sáng lung linh hắt sau lưng người đàn ông, phác họa đường nét rắn rỏi của anh. Trong đêm mưa đen kịt này, vẻ ngoài lạnh nhạt ấy lại khiến người ta cảm thấy đáng tin cậy.

Đêm xuống, nhiệt độ ở đây lại hạ xuống, không khí trở nên lạnh giá nhưng Yến Nguy lại không thấy lạnh lắm.

Tại sao?

Cậu trầm tư suy nghĩ một lúc.

Hình như vì Yến Minh Quang đang nhìn hắn.

Nghĩ đến đây, Yến Nguy cầm ô, bật cười khẽ, từng bước tiến lên bậc thềm, đến bên cạnh Yến Minh Quang.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Yến Minh Quang hỏi, dừng một chút rồi bổ sung:

“Tôi đã tắt màn hình chiếu khi vừa ra ngoài.”

“Cảm thấy rất kỳ diệu.”

Yến Nguy đút một tay vào túi, nắm chặt đồng xu hình chim én trong đó, khẽ chớp mắt.

“Trước đây, tôi chưa bao giờ yên tâm giao kế hoạch của mình cho người khác thực hiện. Nhưng hôm nay… khi đứng trước cửa miếu chờ Tưởng Tu xuất hiện, tôi dường như không hề nghĩ đến khả năng thất bại sẽ xảy ra.”

Cậu tin chắc chắn Yến Minh Quang sẽ không thất bại.

Yến Nguy biết rõ xu hướng tính dục của mình nhưng cậu cũng rất hiểu rõ bản thân nội tâm bẩm sinh từ nhỏ đã luôn thờ ơ, không bao giờ có những cảm xúc mãnh liệt.

Nhưng trong ảo cảnh hồi tưởng, trong một tình huống cần sự lý trí và tập trung cao độ, khoảnh khắc Yến Minh Quang khẽ chạm qua khóe môi hắn, trái tim cậu cơ bản gần như rối loạn.

Yến Minh Quang liếc nhìn hắn.

“Trời tối rồi nên vào trong nghỉ ngơi thôi.”

“Đúng là phải vào rồi nhưng chưa vội nghỉ ngơi.”

Yến Nguy bước vào dưới mái hiên, gấp ô lại.

“Tối nay còn có trò hay để xem.”

Yến Minh Quang hiểu ý Yến Nguy đang nói về Tưởng Tu và Trịnh Mậu. Anh không nói thêm, cũng gấp ô lại, cùng Yến Nguy trở về phòng của họ.

Yến Minh Quang thắp sáng những ngọn nến trong phòng. Yến Nguy lau sạch bàn ghế rồi ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nói:

“Gợi ý về ba điểm thưởng vừa rồi, tôi đã nghe kỹ, hoàn toàn giống với những gì tôi suy đoán.”

Phó bản ở trấn An Khang này bắt nguồn từ một phong tục lâu đời ở vùng hẻo lánh.

Tổ tiên của người dân trong trấn định cư ở nơi sơn thủy hữu tình này và phát hiện một tảng đá trên vách núi. Tảng đá có hình dáng giống một người đàn ông cầm ô. Vì thế, tổ tiên của họ đã xây miếu bao quanh vách núi, thờ cúng tảng đá hình người này làm Sơn thần.

Người dân bắt đầu tin rằng Sơn thần mang lại mưa thuận gió hòa. Họ coi cây ô như biểu tượng linh thiêng, tin rằng mưa là điềm lành, dần hình thành các nghi lễ mang tính tôn giáo. Thế nhưng theo thời gian, nghi lễ đó đã biến chất trở nên vặn vẹo và ghê rợn một cách tàn bạo.

Nếu một thiếu nữ trong trấn, vào ngày thành hôn ở tuổi mười tám, gặp phải cơn mưa lớn. Điều đó có nghĩa cô ấy được Sơn thần chọn. Da của cô sẽ bị lột sống để làm mặt ô, xương thì bị rút sống để làm cán và khung ô.

Trong vài thập kỷ gần đây, dưới sự quản lý của bà đồng ở miếu Sơn thần, đã có năm cô gái phù hợp với điều kiện này.

Họ lần lượt bị người dân trong trấn cùng nhau đưa lên tế đàn, bị bà đồng lột da rút xương ở đáy giếng.

Sau khi tế lễ xong, xác không da của các cô gái bị bà đồng ném xuống giếng. Bà ta mang da và xương của họ đến một nơi giống như thánh địa ở sâu thẳm dưới đáy giếng, làm ra những chiếc ô bằng da và xương.

Thời gian trôi qua, trong khoảng hơn chục năm gần đây, trấn An Khang vốn yên bình bắt đầu thay đổi.

“Sáng nay tôi đã cảm thấy có gì đó không đúng.”