Chương 57

[Điểm giành quyền trả lời được sắp xếp theo thứ hạng.

Hạng nhất: Yến Minh Quang, 4 điểm.

Hạng nhì: Lâm Chẩn, 3 điểm.

Hạng nhì: Ngư Phi Chu, 3 điểm.

Hạng nhì: Yến Nguy, 3 điểm.

Hạng nhì: Tống Dự, 3 điểm.

Hạng nhì: Lữ Nha, 3 điểm.

Hạng nhì: Du Duệ, 3 điểm.

Hạng nhì: Khổng Ngữ Vy, 3 điểm.

Hạng ba: Ninh Dực, 2 điểm.

Hạng tư: Tưởng Tu, 0 điểm.

Hạng tư: Trịnh Mậu, 0 điểm.

[Nếu tối nay không có người chơi nào vi phạm quy tắc hoặc bị gϊếŧ chết, người chơi xếp hạng cuối cùng sẽ trở thành mục tiêu tấn công của quỷ quái vào tối nay. Xin tất cả người chơi tiếp tục dốc sức giành quyền trả lời vào ngày mai, nỗ lực sống sót.]

Mưa bão vẫn trút xuống xối xả, tiếng sấm ầm ầm, tiếng nước và tiếng gió hòa quyện vào nhau.

Tưởng Tu và Trịnh Mậu đứng sững sờ tại chỗ.

Yến Minh Quang vẫn chễm chệ ở vị trí đầu bảng, còn lại tất cả những người chơi khác, trừ Nguyệt Mang, đều chia đều điểm số. Mà Tưởng Tu và Trịnh Mậu... chính là những kẻ đứng cuối bảng tối nay!

Trịnh Mậu thoáng chốc hoảng loạn:

“Tưởng... Tưởng ca, cái này cái này cái này... chúng ta, chúng ta phải làm sao đây!?”

Thậm chí Trịnh Mậu còn quên không giữ chặt Hồ A Vũ, vừa buông tay, cô đầu bếp xinh đẹp lập tức hoảng hốt cầm ô chạy vào trong miếu để trốn.

Tưởng Tu mặt đầy vẻ không thể tin nổi:

“Sao có thể chứ? Yến Minh Quang đứng đầu thì thôi đi nhưng sao những người chơi khác lại có cùng ba điểm? Ba điểm... ba điểm... Chẳng lẽ là ba tiếng chuông nhắc nhở dành cho câu hỏi nhanh vừa rồi...?”

“Rầm rầm——”

Nước mưa làm ướt vạt áo khoác gió của Yến Nguy, cậu lại đổi một chiếc ô bình thường hơn và mở ra che.

Yến Nguy thực ra không nghe ba manh mối đó nhưng cậu biết, chiếc tai nghe đang đeo trên tai sẽ khiến những người xem ở sòng bạc suy đoán rằng cậu cũng đã nghe thấy.

Thời hạn của Hư Giả Chi Thạch sắp hết, Yến Nguy tháo tai nghe ra trước mặt Tưởng Tu, tung hứng trong tay, cười nói:

“Chính là ba tiếng chuông nhắc nhở dành cho câu hỏi nhanh đó.”

Anh "cáo mượn oai hùm" nói:

“Yến Minh Quang nói với tôi rằng, anh kéo Trịnh Mậu xuống núi đi đến trấn cổ, nhất định là để giành lấy điểm thưởng trước chúng tôi trong hôm nay. Sau đó, anh dùng vài ngày còn lại quấn lấy Yến Minh Quang, ngăn cản anh ta lấy điểm thưởng khiến anh ta trở thành người có điểm thấp nhất. Vậy thì, chúng tôi phải cảm ơn anh đã cho chúng tôi ý tưởng này rồi. Thế nên, Yến Minh Quang đã nghĩ ra một cách để khiến anh trở thành người có điểm thấp nhất.”

“Rất xin lỗi, Yến Minh Quang đã trói bà đồng về và không định cạnh tranh với mọi người. Thế nên đã tìm vài người chơi khác không thuộc Nguyệt Mang của các anh, để bà đồng nói một lượt cho tất cả mọi người cùng nghe. Tôi cũng thông qua chiếc tai nghe này nên rất nhiều người đều có ba điểm.”

"Bây giờ chỉ có anh..."

Yến Nguy chỉ vào Tưởng Tu rồi lại chỉ vào Trịnh Mậu:

“Và anh... là 0 điểm? Thật là không may quá, may mà tôi có một người lợi hại như Yến Minh Quang che chở, chẳng làm gì cũng có được ba điểm.”

“Hai người bận rộn cả ngày trời không được một điểm nào, tôi thì ung dung thư thả cả ngày dễ dàng có được ba điểm. Xem ra, làm một kẻ vô dụng còn vui vẻ hơn.”

Tưởng Tu nắm chặt hai nắm đấm trong cơn mưa bão. Sắc mặt giận đến đỏ bừng, đôi môi hơi hé run rẩy không ngừng, đã tức đến mức không nói nên lời.

Cơn mưa tầm tã vẫn không ngừng trút xuống, bầu trời bị che phủ bởi một tấm màn đen kịt. Những đám mây u ám thậm chí còn che khuất những vì sao lẽ ra sáng lấp lánh, chỉ có ánh chớp lóe lên từ xa mang lại chút ánh sáng yếu ớt.

Trong đại điện miếu Sơn Thần, ánh nến đã được thắp lên.

Yến Nguy cầm ô, huýt sáo một tiếng, lấy từ trong túi ra một chiếc đèn pin, chẳng chút kiêng dè bật sáng chiếu thẳng vào mặt Tưởng Tu.

Gương mặt vốn đã âm trầm của Tưởng Tu bị ánh sáng mạnh làm lóa mắt, hắn vô thức theo bản năng giơ tay che mặt, giận dữ quát:

“Ngay cả một kẻ vô dụng như mày cũng dám trèo lên đầu tao ngồi sao?”

“Tất nhiên rồi.”

Yến Nguy hài lòng nhìn vẻ mặt vừa tức giận đầy bất lực vừa hối hận của Tưởng Tu.

“Vì mày không dám gϊếŧ tao.”

Tưởng Tu nghiến răng ken két.

Hắn đương nhiên hiểu ý Yến Nguy. Trời đã tối, theo tình hình trong phó bản này, đêm đến là thời điểm ma quỷ hoạt động. Việc hắn trở thành người có điểm số thấp nhất đã là sự thật không thể thay đổi. Giờ đây, Yến Minh Quang và Yến Nguy không còn là mối bận tâm lớn nhất của hắn nữa.

Là một người chơi từ tầng mười bị giáng xuống tầng bảy, Tưởng Tu không thể ngờ rằng chỉ mới hơn một ngày kể từ khi phó bản bắt đầu, hắn đã phải đối mặt với nguy cơ tử vong.

Tưởng Tu trừng mắt nhìn Yến Nguy đầy căm phẫn:

“Sau đêm nay, tao sẽ không để mày sống đến ngày thứ hai!”