Chương 49

“...Ấy, cậu tắt góc nhìn hình chiếu rồi phải không? Tôi cũng tắt rồi, cậu mau hôn đi. Chậc, cái ảo ảnh này không thể bạo lực hay đẫm máu hơn một chút sao? Một đám cưới yên bình thì có gì mà chơi —”

Giọng nói của hắn ta đột ngột dừng lại.

Lâm Chẩn chớp chớp mắt, xác nhận lại cảnh tượng trước mặt. Cùng lúc đó, Ngư Phi Chu cũng mở mắt.

Hai người này vậy mà tự động bị ảo ảnh hồi ức đá ra ngoài rồi.

"Yến Nguy? Yến Minh Quang?"

Ngư Phi Chu khẽ nhíu mày.

“Tôi vừa nhận được thông báo, nói rằng ảo ảnh hồi ức này đã bị phá giải hoàn toàn và biến mất. Tôi với Lâm Chẩn bị hệ thống tự động đẩy ra. Là hai người các cậu phá được à?”

Lâm Chẩn nhướng mày:

“Chúng ta ra ngoài rồi sao? Thật uổng công tôi vừa nãy đã chuẩn bị tâm lý nhiều như vậy. Hai cậu làm sao mà ra được vậy? Kể nghe xem nào?”

Yến Nguy vốn vẫn còn muốn chiếm điểm cướp lời nàynên mở miệng nói dối không chút do dự ngay lập tức:

“Ảo ảnh hồi ức là gì? Chúng tôi không biết tại sao lại đến cổ trấn? Một đám người bắt chúng tôi tổ chức đám cưới, còn có một con nữ quỷ cứ nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Cuối cùng tôi hôn Yến Minh Quang một cái, chúng tôi lại quay về hiện thực rồi.”

Đôi mắt màu trà nhạt của cậu lấp lánh vẻ chân thành, nhìn qua vừa lanh lợi vừa ngoan ngoãn.

Lâm Chẩn nhíu mày:

“Cậu hôn Yến Minh Quang? Tại sao cậu toàn vào vai chú rể, mà tôi lại bị phân vào vai cô dâu??”

Một bên, Yến Minh Quang chỉ khẽ ngước mắt nhìn Yến Nguy một cái, hoàn toàn không vạch trần việc Yến Nguy cố tình nói ngược vai diễn của hai người họ.

Ngư Phi Chu cười cười:

"Vậy xem ra, có lẽ hai cậu vô tình phá giải được tiếc nuối của ảo ảnh hồi ức này."

Anh ta nghĩ Yến Nguy và Yến Minh Quang không hiểu, bèn giới thiệu ngắn gọn sơ lược về khái niệm sự tồn tại của ảo ảnh hồi ức.

Yến Nguy giả vờ ra vẻ lần đầu nghe thấy, tỏ ra chăm chú lắng nghe và hết sức phối hợp hưởng ứng.

Sau khi thoát khỏi ảo ảnh, mấy người tiếp tục lặng lẽ đi sâu vào bên trong. Yến Nguy đặc biệt chú ý, vừa rồi Lâm Chẩn và Ngư Phi Chu có lẽ vì muốn vượt qua tình tiết chú rể hôn cô dâu, lại không muốn người chơi khác nhìn thấy nên đã tắt chế độ phát góc nhìn từ vòng tay đen của sòng bạc. Sau đó hai người này cũng không chạm vào vòng tay đen, chắc hẳn là không bật lại lần nào nữa.

Nói cách khác, những gì sẽ xảy ra dưới đáy giếng bây giờ, ngoài bốn người họ ra, những người chơi khác đều không biết.

Với tính cách của Lâm Chẩn, anh ta chỉ muốn nhìn người khác cũng gặp khó khăn giống mình, hoàn toàn không phải mối lo gì.

Ngư Phi Chu… ban đầu cậu và Yến Minh Quang đều không thể nhìn thấu người này. Bây giờ sau một thời gian ngắn tiếp xúc, họ đã hiểu phần nào con người Ngư Phi Chu. Dường như vì thực lực quá mạnh nên Ngư Phi Chu hoàn toàn căn bản chẳng thèm bận tâm đến mấy trò mưu mô đấu trí. Hoàn toàn giống hệt những gì Lâm Chẩn đã nói, đây là một kẻ quá mức đơn thuần với trái tim thánh mẫu.

Không phải là không thể nhìn thấu mà là người này thực sự chẳng có gì đáng để nhìn thấu.

Yến Nguy rút ra kết luận – ba người dưới đáy giếng ngoài Ngư Phi Chu ra, sẽ không có vấn đề gì.

Cậu hiểu rõ trong lòng, nghĩ rằng lát nữa tìm thấy bà đồng cậu cần phải tự mình ra mặt. Bốn người đều đã tắt góc nhìn hình chiếu, cậu cũng chẳng cần phải giả vờ gì nữa.

Sau khi phá vỡ ảo ảnh hồi ức, họ không gặp thêm nguy hiểm nào nữa nhưng các ngã rẽ lại ngày càng nhiều. Dù có Lâm Chẩn dùng mũi tên dò đường, những lối đi u tối ngoằn ngoèo này vẫn quá phức tạp. Việc chỉ dựa vào phương pháp thăm dò cự ly ngắn rõ ràng đã không còn đủ.

Yến Nguy cầm đèn pin rọi về phía trước, lại thêm một chỗ có đến mấy ngã rẽ.

“Bó tay rồi.”

Lâm Chẩn nhún vai.

"Phản hồi âm thanh từ mũi tên bắn ra đều gần như y hệt nhau.”

Yến Nguy dùng khuỷu tay huých Lâm Chẩn:

“Anh dùng thư mời, đổi một ít đồ dẫn dụ côn trùng và xua đuổi côn trùng ở trung tâm thương mại đi.”

“Cậu bị bệnh sạch sẽ quá độ thì tự đi đổi đi. Sao lại muốn tôi đổi? Đi tìm Yến Minh Quang của cậu đi.”

“Đừng gán cho tôi cái bệnh đó.”

Yến Nguy bật cười khẽ:

"Tôi lo chuyện tìm đường, chúng tôi nghĩ kế sách thì mấy người các cậu chẳng phải nên góp phần thiệp mời à?”

“Ôi, cậu có cách sao? Kể nghe xem nào.”

Lời của Lâm Chẩn còn chưa dứt, Ngư Phi Chu đã đưa tay ra, đưa hai lọ bột thuốc đến trước mặt Yến Nguy:

“Có ý tưởng thì cứ thử đi. Tôi vừa đổi rồi, cũng không tốn bao nhiêu thư mời, không dùng được cũng không sao. Lâm Chẩn nói năng không kiêng nể gì, đừng để bụng.”

Yến Nguy nhận lấy bột thuốc:

“Cảm ơn.”