Chương 46

Yến Nguy thực ra không hề biểu lộ ý phản đối nhưng đã có người lấy ra dây thừng, từ từ tiến lại gần Yến Nguy. Rõ ràng là muốn trói cậu lại!

Trong mưa bão, bà đồng che ô từ từ tiến lại.

Bà đồng này dường như trẻ hơn rất nhiều so với bà đồng họ từng thấy. Đây là chuyện xảy ra cách đây vài chục năm trước.

Ánh mắt Yến Nguy ngưng lại, siết chặt cây roi trong tay giữa màn mưa, thông qua cây roi dài nói với Yến Minh Quang:

【Sơn thần, tế lễ, bầu bạn… Anh có nghĩ giống tôi không?】

【Ừm.】

【Thì ra là vậy. Trấn này có cái tên an khang như thế, không ngờ phong tục lại đẫm máu đến vậy.】

Yến Nguy đưa tay, mạnh mẽ gạt nước mưa trên mặt mình. Ánh mắt dõi theo từng những giọt mưa trượt qua đầu ngón tay.

【Họ tin rằng sơn thần có thể mang lại sự che chở, mùa màng bội thu và bình an thịnh vượng. Nhưng cách họ dâng lễ cho Sơn Thầ, lại chính là da thịt và xương cốt của các thiếu nữ.】

Một ngôi trấn cổ tách biệt với thế giới bên ngoài không biết bao nhiêu năm, nằm giữa núi non và sông nước. Họ còn phát hiện ra một tảng đá kỳ lạ bên vách núi, tảng đá có hình dạng giống hệt một người đàn ông đang che ô. Người dân trong trấn đã tôn tảng đá này làm sơn thần, xem mưa là điềm lành và coi ô là vật linh thiêng.

Còn tế phẩm mà họ dâng cho Sơn Thần là gì?

Là những chiếc ô được làm từ da thịt và xương cốt của các thiếu nữ.

Tất cả các thiếu nữ trong trấn này đều phải kết hôn vào năm mười tám tuổi. Nếu vào ngày thiếu nữ mười tám tuổi kết hôn, trời đổ mưa lớn như trút nước thì điều đó có nghĩa là thiếu nữ đó đã được sơn thần chọn. Cô ấy sẽ vinh dự trở thành nguyên liệu tạo ra vật tế linh thiêng lưu lại trong miếu sơn thần để bầu bạn cùng ngài ấy.

Tất cả người dân trấn An Khang đều cảm thấy đây là một vinh dự, một điều tốt đẹp, bởi vì điều này đại diện cho sự che chở của sơn thần.

Thế nhưng, đối với cô gái được "chọn lựa", vào ngày tân hôn, cuộc đời dài rộng của nàng chỉ vừa mới bắt đầu. Vậy mà lại vì một cơn mưa lớn không thể kiểm soát mà bị đưa lên tế đàn, chịu đựng nỗi đau lột da xẻ thịt đến chết.

Đây chính là nguồn gốc của chiếc ô làm từ da và xương người.

Câu hỏi trắc nghiệm nhanh ở đây chắc chắn có điểm thưởng cho người trả lời đầu tiên nhưng Yến Nguy và Yến Minh Quang lại không vội mở lời.

Yến Nguy không chỉ muốn giữ điểm cho mình và Yến Minh Quang, mà còn muốn kiểm soát toàn bộ điểm của các người chơi khác. Những đáp án vốn có thể nói ra để lấy điểm nhanh, cậu đều giữ lại để dùng vào việc khác ở thời điểm quan trọng hơn.

Hơn nữa, lúc này việc phá giải cục diện mới là điều cấp bách nhất.

Người dân cầm dây thừng đã chỉ còn cách Yến Nguy vài bước chân.

Những người dân xung quanh từ hiền lành biến thành hung ác. Họ thúc giục, bất mãn, tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào Yến Nguy. Bà đồng cũng đã tiến tới trước mặt cậu, mỉm cười nói:

“Cô nương, hãy cùng ta về miếu sơn thần đi, được sơn thần chọn là phúc khí của cô.”

【Cô ấy không muốn chết.】 Yến Minh Quang nói.

Dù là từ phản ứng của người dân hay lời khuyên nhủ của bà đồng, đều có thể thấy rằng, sau khi bị chọn, cô gái không da này chắc chắn không muốn chết. Cô chắc chắn đã từng kháng cự, đã từng sợ hãi, đã từng tuyệt vọng.

Đây cũng là lý do vì sao sau khi chết, cô ấy lại có oán khí ngút trời, hình thành nên ảo ảnh hồi tưởng này. Sau khi bị bà đồng đưa về miếu sơn thần, ảo ảnh hồi tưởng này sẽ đi đến cảnh cuối cùng của ký ức tức là cảnh lột da xẻ thịt cô.

Nếu hai người họ không giải được nỗi tiếc nuối trước lúc chết của nàng, không hoàn thành điều mà nàng chưa làm được, kết cục vẫn sẽ giống như vậy.

【Thầy Yến.】

【Hửm?】

【Sự tiếc nuối của cô ấy… Một cô gái mười tám tuổi, vào ngày cưới của mình, cô ấy biết mình sẽ bị lột da xẻ thịt đến chết. Hơn nữa, cô ấy còn thực sự bị chính những người dân và bà đồng bình thường rất hiền lành đưa lên giá hành hình. Anh nghĩ, sự tiếc nuối của cô ấy là không thể hoàn thành đám cưới, không thể gả cho người đàn ông mình yêu hay là không thể trốn thoát và sống sót?】

Giữa cơn mưa như trút nước, cô gái là người duy nhất che ô, vẫn mỉm cười dịu dàng nhìn họ. Khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp ấy như đang giữ nụ cười ôn hòa nhất trong đời cô.

Đó có lẽ là vẻ đẹp nhất của cô ấy khi còn sống. Nếu không có con quỷ không da be bét máu thịt đang nằm sấp trên lưng thì hẳn là một cảnh tượng đẹp biết bao.

Yến Minh Quang mạnh mẽ nắm lấy cổ tay của một người dân thị trấn, dứt khoát đẩy người đó ra.

Hành động mang tính phản kháng này khiến toàn bộ dân chúng trong trấn bùng lên cơn thịnh nộ.