“Không hẳn, có thể là thoát khỏi kiếp nạn cái chết mới được coi là phá giải.”
“Ảo cảnh hồi tưởng này nhìn có vẻ cốt truyện đơn giản nhưng thực ra lại ẩn chứa hiểm nguy, bởi vì đám cưới này hiện tại không đưa ra bất kỳ manh mối nào. Rốt cuộc là tổ chức đám cưới một cách trọn vẹn được coi là hoàn thành di nguyện hay là chỉ cần tránh được kết cục bị lột da rút xương là được thì hoàn toàn không có chứng cứ chắc chắn. Với loại ảo cảnh kiểu này, chỉ cần đi sai một bước là chết ngay. Mấy người thật cho rằng Ngư Phi Chu và Lâm Chẩn chỉ đang bị kẹt ở chuyện hôn hay không hôn sao?”
“Không phải sao?”
“Họ chắc chắn đã phát hiện ra rằng không hôn cũng không lập tức kích hoạt điều kiện tử vong nên họ cố ý kéo dài thời gian để thu thập thêm manh mối, tìm hiểu kỹ trước khi hành động. Bằng cách này, vừa không phải tiêu hao đạo cụ vừa có thể đưa ra quyết định với tỷ lệ sống cao hơn. Thực lực hai người họ đều mạnh, lại còn phối hợp rất tốt, chắc chắn sẽ là những người đầu tiên thoát ra. Còn cái người tên Yan ấy hả? Không chỉ phải đơn thương độc mã lại còn kéo theo một gánh nặng... Với một thử thách cần phối hợp đôi như thế này, cậu ta hoàn toàn ở thế yếu. Tôi thấy cậu ta chắc chắn không thể sống sót ra ngoài được đâu.”
##########
Trong phó bản thị trấn cổ An Khang.
Theo phong tục của người dân thị trấn, tân lang tân nương phải dắt tay nhau đi một vòng quanh căn nhà. Yến Nguy và Yến Minh Quang đã đi hết gần hết các hành lang trong nhà, chỉ cần rẽ thêm một góc nữa và đi hết hành lang cuối cùng là sẽ đến đại sảnh để cử hành nghi lễ quan trọng nhất của đám cưới.
Yến Nguy vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ cách phá giải, suốt cả đoạn đường không lên tiếng.
Hai người, một trước một sau, rẽ một góc, đi ra con đường lộ thiên. Ngôi nhà này không lớn, đây đã là con đường cuối cùng rồi.
Trên trời, cơn mưa phùn từ sớm lúc hai người bắt đầu nắm lấy dải lụa đỏ đã dứt từ lâu, chỉ còn lại một tầng mây đen mỏng như sương phủ.
Xung quanh là những người dân thị trấn đến dự đám cưới, họ đi theo hai người, không ngừng hò reo chúc mừng. Cô gái xinh đẹp che ô lẫn trong đám đông nhưng con quỷ không da trên lưng cô ta đặc biệt nổi bật. Nó vẫn mở to đôi mắt đẫm máu, hung dữ nhìn chằm chằm vào Yến Nguy và Yến Minh Quang, khuôn mặt be bét máu thịt dữ tợn đến kinh hồn.
Bị nó nhìn chằm chằm, Yến Nguy luôn cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Ầm ầm ——”
Trên trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm. Bầu trời vốn đã có xu hướng quang đãng đột ngột tối sầm lại.
Ào ào, ào ào.
Mưa như trút nước đổ xuống, ngay lập tức làm ướt sũng Yến Nguy, Yến Minh Quang và những người dân thị trấn đang ở ngoài trời. Chỉ có cô gái che ô mà người dân thị trấn không nhìn thấy, nhờ có ô che vẫn bình an vô sự dưới cơn mưa lớn. Máu của con quỷ không da trên lưng cô ta nhỏ từng giọt, hòa lẫn với nước mưa đang đổ xuống.
Những người dân thị trấn lộ ra vẻ mặt vui mừng.
“Mưa lớn rồi! Mưa lớn rồi! Sơn thần phù hộ!”
“Đám cưới này không thể tiếp tục được nữa. Đây là ý của sơn thần...”
Người dân thị trấn gần Yến Nguy nhất đi đến gần, nắm chặt lấy tay Yến Nguy, cười rất vui vẻ:
“Cô nương, đám cưới của cô trời đổ mưa lớn rồi! Đây là lời chúc phúc của sơn thần. Sơn thần thích cô, sơn thần không muốn cô mất đi sự trong trắng! Đám cưới này không thể tiếp tục được nữa, không thể tiếp tục được nữa!”
Tim Yến Nguy chợt thót lại. Anh hỏi:
“Ý gì? Tại sao không thể tiếp tục?”
“Cô nương sao lại giả vờ không biết chứ?”
Người kia dường như thực sự vui mừng, nói rất nhanh:
“Đây chẳng phải là phong tục của trấn An Khang sao? Con gái mười tám tuổi xuất giá, nếu trong ngày cưới trời đổ mưa lớn thì điều đó có nghĩa là sơn thần thích cô gái đó. Sơn thần không muốn thiếu nữ mất đi sự trong trắng thuần khiết. Sơn thần hy vọng cô gái xinh đẹp thuần khiết này sẽ đến bầu bạn với ngài.”
“Người của miếu sơn thần đến rồi! Bà đồng đến rồi. Bà ấy đến để dẫn cô nương đi gặp sơn thần!”
“Chúng ta có thể tổ chức một đợt tế lễ mới rồi. Có cô nương bầu bạn, sơn thần sẽ tiếp tục phù hộ chúng ta mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, an khang thịnh vượng…”
“Cô nương, sao cô lại có vẻ không muốn? Để An Khang trấn được mùa màng bội thu và an khang thịnh vượng mà đi bầu bạn với sơn thần. Chẳng phải là một điều vui vẻ sao? Sao cô lại có thể không muốn?”
Thấy Yến Nguy không nhúc nhích, những người dân thị trấn vốn đang vui vẻ bỗng thay đổi sắc mặt. Họ bắt đầu trở nên nghi ngờ, tức giận và khó hiểu. Những khuôn mặt vốn hiền lành thân thiện của người dân dưới làn mưa xối xả càng trở nên đáng sợ.