Chương 43

Người trước mặt hơi cúi người, cán roi nâng nhẹ cằm cậu lên rồi lại dùng cách y như vừa rồi để khiến cậu im lặng.

Yến Nguy: “...”

Thực ra cậu chỉ nói đùa thôi. Thứ nhất, cậu tin mình có thể phá giải được trường khí hồi tưởng này, nói đùa để làm dịu bầu không khí. Thứ hai, bản thân cậu là người đồng tính nên đối với người trông có vẻ thanh tâm quả dục như Yến Minh Quang lại không cảm thấy gì, thậm chí còn trêu chọc được Yến Minh Quang.

Không ngờ vị đại lão này ra tay quá nhanh, hoàn toàn không cho anh ta cơ hội nói hết lời.

Đợi đến khi Yến Minh Quang buông tay, Yến Nguy âm thầm đảo tròn mắt, chuyển sang chủ đề khác:

“Sao anh lại biết về sự tồn tại của trường khí hồi tưởng này?”

Cậu và Yến Minh Quang mới chỉ trải qua một phó bản, rất nhiều quy tắc trong thế giới tòa tháp chưa được tìm hiểu rõ. Yến Minh Quang và anh ta cùng đến từ tầng một, những điều cả hai biết đều gần giống như nhau.

Cậu không biết về cái gọi hiện tượng hồi tưởng này. Vậy mà Yến Minh Quang vừa rồi lại nói ra một cách không hề do dự?

“Biết từ rất lâu rồi.”

"Rất lâu? Trước khi vào tòa nhà sao?"

Yến Nguy chớp mắt:

“Thế giới bên ngoài chẳng phải là không có mấy thứ này?”

Người đó khẽ cụp mắt, dường như liếc nhìn sợi dây chuyền hình chim én đeo trên cổ, không nói gì. Yến Nguy không biết có phải ảo giác của mình không. Cậu cảm thấy Yến Minh Quang dường như đang bối rối.

Đúng lúc đó, bên ngoài đột nhiên vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt.

Âm thanh mỗi lúc một gần, chỉ trong chốc lát, những dân làng từng đẩy họ vào đây liền xô cửa bước vào.

Lần này, có người còn mang theo một dải lụa đỏ dài, một bên của dải lụa là bó hoa, một bên là một nút thắt, dường như để người ta cầm trong tay.

Một bên hoa cầu được nhét thẳng vào tay Yến Nguy, còn bên cầm tay thì được nhét vào tay Yến Minh Quang.

Trong đám đông chật chội trong nhà, cô gái xinh đẹp che ô, cõng con quỷ không da lại một lần nữa xuất hiện giữa đám đông. Dân làng dường như không nhìn thấy cô gái. Trong mắt họ chỉ có Yến Nguy và Yến Minh Quang, những người đang thay cô gái trải qua lễ cưới khi còn sống.

Trong tiếng ồn ào, cô gái che ô khẽ cong mày, đôi đồng tử lấp lánh nhìn về phía hai người họ. Khuôn mặt xinh đẹp dưới nụ cười càng thêm quyến rũ.

Thế nhưng, con quỷ không da đang bám trên lưng cô lại nhe nanh múa vuốt với hai người, khuôn mặt be bét máu thịt hiện lên vẻ dữ tợn khủng khϊếp.

Dân làng đã bắt đầu hò reo:

“Chú rể nắm chặt tay cô dâu vào chứ!”

“Đứng xa thế làm gì, lại gần chút đi, hôn một cái rồi hẵng đi tuyên thệ chứ...”

“Cô dâu cầm chắc hoa cầu vào. Ôi chao, sắp rơi rồi kìa! Dải lụa đỏ mà rơi là điềm không lành đâu, thế là không cưới được đâu! Cầm chắc vào, cầm hoa cầu để chú rể đến hôn cô đi, hôn xong là chúng tôi đi được rồi!”

*"Hoa cầu": là quả cầu kết bằng lụa hoặc hoa thường thấy trong nghi lễ cưới truyền thống Trung Hoa. Nó đại diện cho niềm hạnh phúc, may mắn và tình yêu lứa đôi. Trong lễ cưới xưa, chú rể đeo hoa cầu trên ngực áo hoặc cô dâu tung hoa cầu như một biểu tượng chuyển giao hạnh phúc.

“Hôm nay chỉ có mưa phùn thôi mà...”

“...”

Yến Nguy không thể tin nổi cúi đầu nhìn bó hoa trong tay mình.

Người đàn ông đang nắm đầu kia của dải lụa đỏ khẽ giật một cái. Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng thường ngày lúc này lại mang theo chút vui sướиɠ khi thấy người khác gặp họa:

“Tôi sẽ nắm chắc.”

“?”

“Sẽ không biến thành uyên ương bỏ mạng đâu.”

“……”

Sau những lời vừa thốt ra, người này lại dùng chính lời của mình để trêu chọc anh ta!

Bàn tay đang giữ hoa cầu của Yến Nguy siết mạnh một cái, trực tiếp bóp lõm một bên quả cầu tạo thành một lỗ nhỏ trên bó hoa. Hai gò má và vành tai cậu trong thoáng chốc đã đỏ bừng, ngay cả giọng nói cũng bắt đầu lắp bắp:

“Tôi, tôi... Họ nói, nói là muốn hôn sao?”

Sớm biết người đóng vai cô dâu lại là chính mình, cậu tuyệt đối sẽ không buông mấy câu đáng đánh đòn khi nãy!

Trong lúc hai người còn đang do dự, những người dân xung quanh càng hò reo dữ dội hơn, cười đùa giục Yến Minh Quang nhanh lên. Cô gái che ô đứng giữa những người dân thị trấn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào họ, nụ cười dịu dàng trên môi lại mang theo khí tức âm u rợn người.

Chắc chắn, trong lễ cưới khi còn sống, cô gái ấy từng được chú rể hôn.

Nếu họ muốn tiếp tục tiến về phía trước để tìm cách thoát khỏi nơi này thì nhất định phải đi qua màn kịch này.

Yến Nguy hiểu rõ mọi lý lẽ, cũng biết tất cả chỉ là diễn một màn cho đúng trình tự. Thế nhưng cậu vẫn không thể khống chế nổi phản ứng của cơ thể, đến cả cổ cũng đã đỏ bừng lên rồi.