Quả nhiên, vừa đỡ Hồ A Vũ dậy xong, Trịnh Mậu lập tức bị dán một hiệu ứng debuff “Bị dân làng ghét bỏ”.
Trịnh Mậu nghiến răng nhưng lúc này cậu ta đang bị dính debuff, lại càng phải dựa vào Tưởng Tu nên chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, đành nuốt giận vào bụng, không dám lên tiếng.
Tưởng Tu thì ngược lại, tỏ ra rất thản nhiên. Anh ta khá thoải mái bước tới trước mặt Hồ A Vũ, nở một nụ cười lịch sự với người đầu bếp xinh đẹp ấy, dịu giọng nói:
“Vừa rồi tôi thấy những người khác trong trấn, dường như… thái độ với cô không được tốt lắm. Bọn tôi là khách qua đường, được cô và bà đồng tiếp đãi rất chu đáo, vốn dĩ còn muốn cảm ơn hai người. Nếu tiện, cô có thể kể cho tôi nghe chuyện đã xảy ra được không? Biết đâu tôi giúp được gì.”
Có lẽ vì cú đỡ ban nãy của Trịnh Mậu khiến Hồ A Vũ vốn chẳng mấy thiện cảm với Tưởng Tu cũng nảy sinh một chút hảo cảm. Đôi mắt cô đảo qua, ánh mắt trong trẻo thoáng hiện vẻ e ngại, gương mặt lộ rõ sự do dự.
Một lúc sau, cô vẫn nhẹ nhàng gật đầu:
“Được. Hai người theo tôi về nhà trước, rồi tôi sẽ kể cho.”
##########
Trong ảo cảnh dưới giếng.
Yến Nguy và Yến Minh Quang đang theo sau cô gái cõng xác quỷ không có da đi vào thị trấn.
Họ như thể được cô gái này đưa vào thế giới bên trong ảo cảnh vậy. Dần dần, những người dân thị trấn dường như đều có thể nhìn thấy họ, ngược lại không thể nhìn thấy cô gái đang che ô, cõng con quỷ không da kia.
Hai người vừa đến trước một căn nhà trông rất bình thường, bên ngoài treo đầy áo cưới đỏ chói thì chẳng biết từ lúc nào cô gái đã biến mất. Thay vào đó, trong nhà lập tức ùa ra một đám người chen chúc vừa xô đẩy hai người vào trong vừa miệng nói:
“Hỉ sự, hỉ sự, sắp bắt đầu rồi!”
Họ còn muốn tách hai người ra đưa vào hai phòng khác nhau.
Nhưng Yến Nguy nắm chặt cây roi trong tay Yến Minh Quang không buông. Họ chỉ hành động tùy cơ ứng biến, chứ không định thuận theo “kịch bản” của ảo cảnh mà bị chia tách.
May thay, đám người kia cũng không cưỡng ép, chỉ cười cười trêu chọc:
“Hai vợ chồng trẻ này quả là quấn quýt không rời. Thôi thì để họ ở chung một chỗ đợi cũng được!”
Sau đó, cả hai bị đẩy vào một căn phòng được trang trí vô cùng lộng lẫy, toàn là sắc đỏ rực rỡ tượng trưng cho hôn lễ.
“Tôi thấy cứ như đang diễn theo cốt truyện nào đó vậy?”
Yến Nguy xác nhận trong phòng tạm thời không có nguy hiểm, liền ngồi xuống bên mép giường trải nệm đỏ, nói tiếp:
“Ảo cảnh này hình như là…”
Yến Minh Quang hiếm khi nói một hơi dài như vậy:
“Có một loại oán linh mang khí tức rất đặc trưng, gọi là hồi tưởng. Nó hình thành từ oán niệm của người chết thảm, là sự tái hiện lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết của họ. Ảo cảnh hồi tưởng sẽ liên tục lặp lại khoảnh khắc cuối cùng ấy. Những kẻ chẳng may bước vào sẽ bị ép nhập vai, trải qua toàn bộ đoạn ký ức đó, bao gồm cả thời khắc chết của oán linh. Nếu không thể phá giải được...”
“Thì sẽ chết thật ngay trong lúc tái hiện lại cái chết đó?”
Yến Nguy nhướn mày, chỉ vào dải lụa đỏ treo trên khung giường:
“Vậy tôi biết tại sao lại có hai người chúng ta bước vào rồi. Cảnh tượng cuối cùng mà cô gái bị biến thành ô này trải qua khi còn sống, e rằng vừa đúng lúc kết hôn. Mà hai chúng ta…”
Cậu khẽ ho một tiếng, vẻ mặt hơi không tự nhiên:
“Khụ, có lẽ bị phân vai làm chú rể và cô dâu rồi."
Lời vừa dứt, vẻ mặt vốn luôn điềm tĩnh của Yến Minh Quang cũng khẽ biến đổi.
Trong không gian hỷ trạch của trường khí hồi tưởng, có lẽ đây là nơi lưu giữ ấn tượng sâu sắc nhất trong ký ức của thiếu nữ không da. Từng chi tiết nhỏ đều rõ ràng mồn một, đặc biệt là dải lụa đỏ bên giường vô cùng bắt mắt.
Nếu họ thật sự phải trải qua cảnh tượng cuối cùng của thiếu nữ khi còn sống, họ buộc phải tuân theo vai trò được gán và cẩn thận cảm nhận, tìm kiếm manh mối để thoát ra.
— Anh ta và Yến Minh Quang không chỉ phải trải qua đám cưới này, mà còn phải trải qua một cách nghiêm túc.
Trong căn phòng ngủ không quá rộng rãi này, Yến Nguy ngồi trên giường ngẩng đầu, Yến Minh Quang tựa vào tường khẽ cúi mi, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
“...”
Yến Nguy hiếm hoi bắt được sự do dự thoáng qua trong đôi mắt đen của Yến Minh Quang.
"Thầy Yến, chúng ta sắp cử hành hôn lễ, anh không mong đợi sao?"
Yến Nguy cười nói:
“Anh nói xem đám cưới ở những trấn cổ hẻo lánh như thế này, có phải sẽ có những nghi thức như bước qua chậu lửa, rải đậu phộng và táo đỏ, cõng cô dâu không nhỉ? Tôi chắc chắn có thể cõng được anh, không cần lo lắng sẽ không hoàn thành được điều kiện kích hoạt tử vong này. Tôi chưa từng trải nghiệm hôn lễ bao giờ. Không ngờ lại được du lịch một ngày ở cái nơi quỷ quái này. Nếu chúng ta không phá giải được cục diện thì sẽ từ đồng đội trở thành cặp uyên ương tử nạn —”