Chương 41

Thiếu nữ tiến đến trước mặt Yến Nguy và Diêm Minh Quang. Gương mặt khả ái lộ ra nụ cười dịu dàng, đầy vẻ quyến luyến:

“Đi theo tôi.”

Trên lưng nàng, con quỷ đang bám cũng nhe răng cười âm hiểm với hai người. Gương mặt đầy máu thịt nhầy nhụa vặn vẹo lại, từng giọt máu tanh hôi theo nụ cười nhỏ xuống mặt đất, hoà lẫn vào tiếng mưa tí tách rơi, không khác gì một cơn ác mộng sống động.

Vậy mà Yến Nguy không những không lộ vẻ kinh hãi, trái lại còn ngẩng cao cằm, đáp lại con quỷ sau lưng cô gái bằng một nụ cười tiêu chuẩn. Dường như sự xuất hiện của nó chẳng hề khiến cậu và Yến Minh Quang chấn động chút nào.

Thiếu nữ lúc này đã mở ô, xoay người, nhẹ nhàng rảo bước vào sâu bên trong thị trấn cổ.

Yến Minh Quang liếc nhìn Yến Nguy.

“Chúng ta đi theo.”

Ánh mắt Yến Nguy trầm xuống.

“Tôi nghĩ… cô ta chính là một trong những thiếu nữ đã bị điều chế thành ô làm từ da và xương.”

Trong ảo ảnh, Yến Nguy và Yến Minh Quang đang theo sau cô gái cõng quỷ và cầm ô trong thị trấn cổ An Khang.

Còn ngoài ảo cảnh, trong thị trấn An Khang thật sự, Tưởng Tu và Trịnh Mậu đang dần tiếp cận với sự thật bị chôn giấu.

Sau khi họ đến thị trấn, tình hình quả đúng như lời của bà đầu bếp Hồ A Vũ nhắc nhở. Cư dân trong thị trấn, ai nấy đều có tính khí kỳ quái và cực kỳ khó chịu.

Thay vì nói cư dân có tính khí thất thường, chi bằng nói đúng hơn là họ có vẻ hơi thần kinh và không giống người bình thường. Trước các căn nhà trong thị trấn, đủ loại ô được mở bung ra bày la liệt thế nhưng trên đường lại vắng hoe chẳng một bóng người.

Thị trấn này thờ phụng ngày mưa nhưng nhìn kỹ lại, dường như một mặt giương ô chào đón Lễ hội Thần Núi, mặt khác lại vô cùng e ngại, hoảng sợ trước ngày mưa. Khi Tưởng Tu và Trịnh Mậu cố gắng hỏi han, dân làng đều vội vàng tránh đi, chẳng buồn nhìn lấy một cái, càng không nói đến việc có chút kiên nhẫn nào với “người ngoài” như họ.

Họ lén lút dò xét khắp thị trấn một hồi, phát hiện ra rằng ngoại trừ những đứa trẻ còn ngây thơ chưa hiểu chuyện, cư dân trong trấn hoàn toàn không mong chờ lễ hội thần núi, ngược lại còn tỏ ra vô cùng sợ hãi, hoang mang. Có một người dân chỉ vì ra khỏi nhà bị vấp ngưỡng cửa mà đã lẩm bẩm những điều mê tín như “chọc giận thần núi” gì đó.

Chẳng bao lâu sau, Tưởng Tu và Trịnh Mậu trông thấy cô đầu bếp Hồ A Vũ vừa nấu bữa tối xong từ trên núi trở về.

Phụ nữ xinh đẹp dù ở đâu cũng thường được yêu mến hơn nhưng Hồ A Vũ lại không được đối xử như vậy. Không những không được yêu quý, mà dân trong trấn dường như còn rất ghét cô gái này, hễ thấy là tránh thật xa như tránh tà.

Trong cơn mưa phùn, có người vội vã chạy qua, vừa hay vô tình đυ.ng trúng Hồ A Vũ đang xuống núi. Cô không kịp tránh, bị xô ngã xuống đất, quần áo bị nước mưa và bùn đất làm ướt và lấm lem. Thế nhưng, người kia không những không giúp mà còn lùi lại một bước, tỏ vẻ ghê tởm nói:

“Nghe nói cô lên đền thần núi nấu ăn? Bà đồng mà cũng dám để cô đi, không sợ chọc giận thần núi à... Cô lại còn không che dù nữa, xúi quẩy!”

Nói xong, người đó vội cầm ô, vòng qua người Hồ A Vũ mà bỏ đi.

Hồ A Vũ ngồi bệt dưới đất, trông vô cùng thảm hại giữa làn mưa.

Cảnh tượng đó không lọt khỏi mắt Tưởng Tu và Trịnh Mậu. Tưởng Tu khẽ cười khẩy:

“Bảo sao lại sắp xếp cho cô ta nấu ăn trên đền thần núi, thì ra cô ta cũng là một ‘điểm thông tin’. Trịnh Mậu, cậu lại đó đỡ cô ta dậy, hỏi xem tình hình thế nào.”

Trịnh Mậu cười gượng:

“Chuyện này... Tưởng ca...”

Cả cái thị trấn này đều mang một cảm giác thần thần bí bí. Họ vẫn chưa rõ mấy câu như “Thần Núi” hay “chọc giận” mà dân trong trấn nói đến rốt cuộc có ý nghĩa gì. Ai mà biết nếu đỡ Hồ A Vũ dậy có bị dính cái ‘debuff’ kỳ quái nào từ dân làng hay không?

Tưởng Tu liếc mắt đã nhìn ra sự do dự của Trịnh Mậu. Anh ta giơ tay mạnh bạo vỗ vào Trịnh Mậu, trực tiếp đẩy Trịnh Mậu tiến lên một bước rồi nói:

“Cậu không đi, chẳng lẽ tôi đi? Cậu mà bị dính debuff thì tôi còn có thể cứu cậu. Nhưng nếu tôi mà dính thì với cái thực lực cùi bắp của cậu, tôi còn trông mong gì được?”

“Tưởng ca, không phải, em... em—”

Trịnh Mậu bị Tưởng Tu trừng mắt một cái, lập tức nuốt lời vào trong, không dám cãi.

“Em đi, em đi.”

Cậu bước đến trước mặt Hồ A Vũ, đưa tay ra, nở một nụ cười gượng gạo:

“Cô nương, lại gặp nhau trong trấn rồi, thật trùng hợp ha.”

Hồ A Vũ nhìn cậu một cái, khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Sau đó nắm lấy tay Trịnh Mậu đứng dậy.

Trên phố, mấy người dân lác đác liếc nhìn về phía họ.