Chương 38

Yến Minh Quang không để lộ cảm xúc, thái độ gì thoáng liếc cậu một cái rồi bước đến chỗ chiếc ô làm bằng da và xương đã vỡ nát. Một tay anh nắm cán roi, tay kia nhẹ nhàng lật vài cái trong đống xương trắng, nhanh chóng tìm thấy đoạn xương ngón tay nhỏ đó.

Giọng nói bình thản của anh vang lên:

“Không thấy có gì đặc biệt.”

Câu này như thể đang đáp lại lời Yến Nguy vừa nói, giả vờ như đang kiểm tra xem chiếc ô này có gì khác thường.

Nói xong, anh lặng lẽ cất đốt xương đó vào kho vật phẩm trong bảng thông tin.

Trong hang tối om, ánh sáng yếu ớt, Lâm Chẩn và Ngư Phi Chu cũng không nghĩ chiếc ô này có gì đặc biệt nên không để ý nhiều. Động tác của Yến Minh Quang cực kỳ nhanh gọn, cả Lâm Chẩn và Ngư Phi Chu đều không nhận ra có gì bất thường.

Làm xong, Yến Minh Quang lập tức dùng roi dài kéo Yến Nguy, xoay người bước về phía một lối đi khác.

“Ơ, sao lại đi rồi? Chúng ta không ở lại chờ hơn trăm cái ô làm bằng da và xương kia sao? Tôi một mình không đánh lại nhưng ba người chúng ta thì có khi được đấy.”

Lâm Chấn gọi với theo.

Yến Minh Quang không ngoảnh đầu:

“Tùy cậu.”

Ngư Phi Chu vỗ vai Lâm Trăn:

“Mau đi thôi. Không thể lãng phí thời gian vào chuyện nguy hiểm thế này. Một lát nữa bên ngoài trời tối, chúng ta mà vẫn còn ở trong giếng thì sẽ nguy hiểm đấy.”

Lâm Chẩn đương nhiên cũng hiểu đạo lý này.

Bọn họ xuống giếng chủ yếu để tìm hiểu bí mật đằng sau bà đồng và ô làm bằng da và xương. Hiện giờ họ vẫn chưa giành được điểm trả lời nào mà thời gian thì không ngừng trôi. chuyện gì sẽ xảy ra vào ban đêm thì không ai biết được. Lâm Chẩn chỉ nói cho sướиɠ miệng, chứ không thực sự định ở lại làm những việc vô ích.

Hắn ta đeo cung dài lên lưng, cười khẩy:

“Được, đi.”

“Đến lúc này rồi, cậu nên bớt cái tâm trạng thích xem náo nhiệt đi.”

“Cậu cũng nên thu bớt cái lòng thánh mẫu của mình lại đi.”

Lâm Chẩn nhướng mày, nhìn chằm chằm Yến Nguy đang bị Yến Minh Quang dùng roi kéo đi phía trước, như tự lẩm bẩm.

“Lòng thương hại cũng nên xem đối tượng là ai chứ…”

Ánh sáng phía trước luôn rất mờ ảo, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một con đường hẹp kéo dài, thỉnh thoảng còn xuất hiện một hoặc hai ngã rẽ. Chắc hẳn là đường thông tới các lối vào khác. Dù sao thì dưới đáy giếng này có năm lối vào ngẫu nhiên, họ mới chỉ đi qua hai lối. Chắc chắn vẫn còn ba nơi nữa cất giấu ô làm bằng da và xương.

Nếu cứ đi vô định thế này thì chỉ tốn thời gian vô ích, huống chi theo lời Yến Nguy nói thì mối nguy hiểm vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối chờ thời cơ xông ra. Lâm Trẩn bất đắc dĩ, chỉ có thể gánh vác trách nhiệm tìm đường.

Những mũi tên lông đen được bắn ra trước để thăm dò, trong hành lang hẹp vọng lại tiếng mũi tên cắm vào vách đá xa xôi hoặc đôi khi là tiếng mất hút không hồi âm. Cả nhóm dựa vào tiếng vọng từ các ngã rẽ khác nhau để phán đoán phương hướng, tạm thời hợp tác với nhau trong im lặng.

Bốn người coi như ngầm đạt được sự hợp tác ngắn ngủi.

Yến Nguy thông qua sợi roi để trao đổi thông tin với Yến Minh Quang kể những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian hai người tách ra.

[Anh cũng lấy được một đốt ngón tay của thiếu nữ sao? Anh làm thế nào để tìm ra cây ô đó vậy?]

[Tôi có kỹ năng.]

Yến Minh Quang dừng lại một chút, bổ sung:

[Khi gặp nguy hiểm cận kề thì chỉ số tăng gấp đôi.]

Bước chân của Yến Nguy vô thức chậm lại một chút.

Cậu ta luôn biết phong cách của Yến Minh Quang hoàn toàn không ngại để lộ bản thân trước ánh mắt mọi người. Rõ ràng là có mục đích gì đó, có lẽ cũng giống như cậu, có một khả năng cần thiết thỏa mãn vài điều kiện mới phát huy công dụng.

Nhưng điều khiến Yến Nguy không ngờ tới người này lại thẳng thắn nói ra mà không chút bận tâm, giống như việc Yến Minh Quang sẽ sẵn sàng trực tiếp từ bỏ việc tranh thủ từng phút từng giây để thu thập manh mối mà chuyển sang tìm cậu ta trước. Những điều đó đều là thứ mà cậu không hề đoán trước được.

Yến Nguy cảm thấy mối quan hệ của họ thực ra chưa đến mức đó.

Yến Minh Quang là một người mà đôi khi Yến Nguy có thể nhìn thấu suy nghĩ chỉ trong chớp mắt, nhưng cũng có khi lại cảm thấy hắn hoàn toàn không thể nắm bắt.

Cậu đi theo sau người này, nhìn bóng lưng đối phương, dừng lại một lúc mới nói:

[Tôi cũng dùng kỹ năng để tìm thấy đốt ngón tay của thiếu nữ. Ngoài ra, tôi còn tìm thấy thứ quan trọng nhất trên những cây ô còn lại. Lõi năng lượng của mỗi cây ô đều là một đốt xương ngón út.]

[Bây giờ về cơ bản có thể khẳng định. Những cây ô này hẳn là được tạo ra từ người bằng tà thuật gì đó. Đốt xương ngón tay của người chết chính là lõi sức mạnh của ô làm bằng da và xương.]