Nụ cười vốn luôn treo trên khóe môi chàng trai trẻ lập tức biến mất, vẻ tinh nghịch trong đôi mắt màu trà nhạt trong phút chốc nhanh chóng tan đi, thay vào đó là vẻ hoảng hốt.
Ô da xương vỡ tan tành trên mặt đất, lớp da bóng loáng trắng bệch lập tức mục nát. Xương vỡ văng tung tóe, chiếc xương ngón tay ở đầu ô cũng lẫn vào trong đó. Chỉ là Ngư Phi Chu và những người khác không biết sự tồn tại của xương ngón tay người chết, thậm chí còn không thèm nhìn chiếc ô da xương vỡ nát này.
Ngư Phi Chu bắt lấy con dao găm nhỏ xoay tròn bay trở về. Vừa liếc mắt đã thấy chàng trai trẻ mắt sáng ngời loạng choạng vấp phải đá vụn trong hang động. Má lập tức dính đầy bùn đất, khóe mắt dưới thậm chí còn trầy xước một vệt đỏ nhạt.
Yến Nguy ngã xuống đất, ánh sáng yếu ớt chiếu ra khuôn mặt hơi bẩn đầy vẻ hoảng sợ của cậu:
“Cứu mạng! Phía sau, phía sau có rất nhiều ô da xương đang đuổi theo tôi...”
Khi Yến Nguy kêu cứu trong hoảng loạn, Lâm Chẩn vẫn đang kéo căng cung dài, nhắm vào cửa hang phía sau Yến Nguy, đề phòng có bất kỳ mối nguy hiểm nào đột ngột xuất hiện.
Nhưng khi tiếng kêu cứu đầy sợ hãi của Yến Nguy vang lên, bàn tay mà Lâm Chẩn tự nhận là vững vàng qua bao kiếp cũng suýt nữa kéo đứt dây cung.
Ngư Phi Chu đã nhanh chóng tiến lên phía trước, ba bước thành hai, cúi người đưa tay ra, giọng điệu ôn hòa: “Chúng tôi quay lại để cứu cậu, đừng sợ.”
Ngư Phi Chu thực sự không có ý nghĩ gì khác.
Yến Nguy là kiểu người vừa trong sạch, thanh thuần lại xen lẫn sự lanh lợi, là người có thể khơi gợi cảm xúc của người khác ngay từ lần gặp đầu tiên. Không phải là sự ghen ghét, đố kỵ, mà là cảm giác gần gũi, yêu mến vì sự thân thiết.
Ngư Phi Chu bản thân rất mạnh mẽ, chưa từng bị ai vượt qua nên lanh không có những cảm xúc như ghen tị hay oán hận. Khi nhìn thấy Yến Nguy trong phó bản này, anh không tự chủ được mà nảy sinh thiện cảm quý mến cậu. Hơn nữa, mặc dù Yến Nguy dường như không đóng góp nhiều sức lực nhưng cũng không cản trở, hoàn toàn không có tình huống gây rối như hầu hết những người mới. So với lời Tưởng Tu nói, cậu không hề vô dụng chút nào.
Anh cảm thấy mình có thể hiểu được tâm tư của Yến Minh Quang. Nếu là Ngư Phi Chu dẫn Yến Nguy vào đây, anh cũng sẽ muốn đưa cậu ra ngoài an toàn.
Ngư Phi Chu đưa tay về phía Yến Nguy, khẽ mỉm cười dịu dàng:
“Đứng lên đi.”
Yến Nguy ngẩng đầu nhìn, chớp mắt rồi nhanh chóng đưa tay lên.
Ngay khi tay Yến Nguy sắp chạm vào tay Ngư Phi Chu, một tiếng “vυ"t” của roi dài vang lên. Đuôi roi bất ngờ quấn lấy cổ tay Yến Nguy, lực đạo dứt khoát nhưng không quá mạnh để kéo cậu đứng dậy mà không làm đau tay.
Khoảnh khắc Yến Nguy bị roi kéo lên, thân roi quấn quanh eo cậu, trực tiếp kéo cậu ta bay lên không trung đến bên cạnh Yến Minh Quang. Khi Yến Nguy đáp xuống, người đàn ông đưa tay đỡ cậu một chút, đồng thời thân roi thu về một cách nhẹ nhàng, không hề tạo ra lực quá mạnh không gây bất kỳ khó chịu nào cho cậu.
Động tác của Yến Minh Quang quá nhanh khiến tay Ngư Phi Chu vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Ngư Phi Chu cũng không tức giận, chỉ thu tay lại, lịch sự mỉm cười.
Yến Minh Quang chỉ để lại đuôi roi quấn quanh cổ tay trái của Yến Nguy, ánh mắt nhàn nhạt.
Yến Nguy biết anh làm vậy để hai người có thể lập tức dùng roi dài để giao tiếp ngay lập tức nhưng Ngư Phi Chu không hiểu điều này, e rằng sẽ nghĩ Yến Minh Quang cố ý nhắm vào anh ta. Người này không có ác ý với cậu thậm chí còn rất thân thiện. Yến Nguy không muốn đối phương hiểu lầm nên vẫn nói với Ngư Phi Chu:
“Cảm ơn.”
Lâm Chẩn nhìn chằm chằm Yến Nguy, khóe miệng khẽ cong:
“Không phải cậu nói phía sau có ô làm bằng da và xương đuổi theo sao? Cái ô đâu rồi?”
“Ở phía sau kìa, chúng ta mau đi thôi. Nếu hơn trăm cái ô kéo đến thì sẽ rắc rối lắm…”
Yến Nguy mặt không đổi sắc nói dối, tay chỉ vào chiếc ô làm bằng da và xương đã vỡ nát trên mặt đất.
“Mấy cái ô này thật ra bay không nhanh lắm, tôi miễn cưỡng chạy thoát được. Chỉ có cái vừa rồi đuổi kịp tôi. Không biết vì sao cái này bay nhanh nhất, tôi còn tưởng lúc nó vượt qua tôi là sẽ gϊếŧ tôi luôn. Không ngờ cái ô lại bay qua… Có lẽ nó cảm nhận được các anh. Dù sao mạng của ba người chắc chắn đáng giá hơn mạng của một mình tôi. May mà các anh xuất hiện kịp lúc.”
Cùng lúc đó, Yến Nguy nắm chặt đoạn roi vẫn đang quấn trên tay mình, trong lòng âm thầm truyền lời với Yến Minh Quang:
【Thầy Yến, chuyện tôi gặp vừa rồi lát nữa về tôi sẽ kể cho thầy. Giờ thầy có thể lại chỗ đống xương từ chiếc ô bị phá kia, tìm một đoạn xương nhỏ nhất giúp tôi được không? Là một đoạn xương ngón tay, thầy nhìn là nhận ra ngay. Đừng để ai để ý, nhặt nó lên nhé.】