“Trong điều kiện tương đương, người chơi ở tầng cao hơn sẽ được ưu tiên hơn người chơi bình thường. Còn người chơi nào tầng thấp hơn như cậu thì sẽ bị quỷ quái nhắm tới đầu tiên.”
Giọng nói lười nhác của hắn tan vào hư không, để lại Yến Nguy đối mặt với chiếc ô nhiệm vụ đang lao tới với tốc độ chết người. Lưỡi ô sắc bén, chỉ cần chạm vào, sẽ xuyên thủng cậu ngay lập tức.
Nhưng Yến Nguy không hề hoảng loạn. Đôi mắt cậu sáng lên, khóe môi khẽ nhếch, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
Kỹ năng [Bất Tử] miễn nhiễm mọi vết thương chí mạng. Càng bị quỷ quái hoặc những sinh vật hung ác nhắm đến với sát ý mạnh mẽ, cậu lại càng dễ dàng xoay sở và tìm ra manh mối hơn.
Sau khi Lâm Chuẩn rời đi, vẻ mặt thanh niên đang nhăn mày đầy lo lắng khi nãy bỗng nhiên trở nên bình tĩnh khác thường. Ngay khoảnh khắc chiếc ô lao thẳng đến trước mặt Yến Nguy, hai tay cậu lập tức giơ lên.
Cậu ôm chặt lấy chiếc ô tưởng chừng như sắp đâm xuyên người mình!
Chiếc ô đang trong trạng thái cuồng nộ nhẹ nhàng bị Yến Nguy ôm vào lòng.
Dưới hiệu quả của kỹ năng [Bất Tử], chàng trai không bị thương chút nào. Chiếc ô lạnh lẽo và trắng bệch mà nhiệm vụ nhánh yêu cầu họ tìm kiếm bị Yến Nguy ôm chặt, không thể nhúc nhích. Cậu nở một nụ cười đầy mãn nguyện, nhìn chiếc ô đang vùng vẫy trong vòng tay rồi nói:
“Anh bạn, cảm ơn vì đã chỉ điểm nhé.”
Lúc này, khu sòng bạc lúc này đã nổ tung.
Thấy Yến Minh Quang dẫn trước Ngư Phi Chu tìm được chiếc ô da xương phù hợp, những người của tổ chức Nguyệt Mang vốn vẫn luôn theo dõi tình hình phó bản đều lộ vẻ khó coi.
Một số tổ chức khác đến quan sát cũng lộ vẻ mặt phức tạp, dường như đang có những toan tính riêng. Còn các người chơi bình thường thì sôi nổi bàn tán:
“Không phải Yan đã kích hoạt cơ chế tử vong của chiếc ô da xương sao? Sao không những không chết mà còn tìm ra đúng chiếc ô yêu cầu trong nhiệm vụ phụ vậy chứ!?”
“Tôi cũng chẳng biết nữa. Cậu nhìn xem, Ngư Phi Chu đứng bên cạnh Yan còn ngơ ngác ra đấy. Tôi chỉ là người xem qua hình chiếu thôi thì sao mà hiểu được.”
“Cậu ấy còn lấy được đạo cụ trong phó bản nữa, trông có vẻ rất quan trọng. Tôi cứ tưởng Ngư Phi Chu sẽ dẫn đầu cơ. Ai mà ngờ Yan lại có thể tay không bắt được ô da xương.Cậu ta thật sự không phải là người chơi bí ẩn từ tầng cao xuống tầng một sao?”
“Người chơi cao tầng xuống tầng một làm gì chứ? Vừa không được điểm, lại còn bị giảm chỉ số, thời gian đó thà cày phó bản cao tầng còn hơn.”
“Ê! Bên Yan và Ngư Phi Chu kìa, sau khi ô da xương bị dọn sạch, đã lộ ra một con đường! Dưới giếng có năm lối thông nhau, nếu họ tiếp tục đi xuống thì chắc chắn sẽ gặp Lâm Chuẩn thôi!
"Còn cả tên Yến Nguy kia nữa, dù không có góc nhìn chiếu nhưng tầm nhìn của cậu ấy vẫn chưa bị cắt. Hai người đã tách ra khá lâu rồi. Vậy mà Yến Nguy đến giờ vẫn chưa chết.”
“Bên Tưởng Tu cũng đang tiến triển tốt đấy, hắn ta sắp tìm ra manh mối rồi.”
“Nhìn kìa nhìn kìa!!! Là Lâm Chuẩn!!! Ngư Phi Chu và Yan gặp lại Lâm Chuẩn rồi!!”
Sau khi Yến Minh Quang bắt được chiếc ô cần tìm trong đám ô, cả một vùng ô lập tức trở lại yên tĩnh và một con đường ở đằng sau cũng hiện ra rõ ràng.
Yến Minh Quang cất kỹ đốt ngón tay thiếu nữ, không nói gì với Ngư Phi Chu, lập tức nhấc chân đi tiếp. Ngư Phi Chu cũng thu viên ngọc bảo vệ về chiếc nhẫn đen rồi bước theo phía sau.
Dù Yến Minh Quang vẫn im lặng, Ngư Phi Chu cũng không có vẻ phật ý, chỉ mỉm cười nhẹ:
“Cậu đang sốt ruột tìm Yến Nguy à? Tôi cảm nhận khá nhạy, có thể thấy rõ chỉ số cơ thể của Yến Nguy chỉ tương đương người chơi tầng 3 - 4 trung bình, mà lại hành động một mình ở đây thì thật sự rất nguy hiểm.”
Yến Minh Quang, người vừa ra tay khi nãy, giờ lại càng toát ra vẻ lạnh lùng, khí chất quanh thân sắc bén như lưỡi dao. Bước chân nhanh nhẹn và dứt khoát. Tiếng bước chân vang vọng trong hang động đang dần thu hẹp, nhanh và dồn dập.
Ngư Phi Chu nói tiếp:
“Tôi và Lâm Chuẩn đã xem xong hồ sơ mà mụ thầy bói giấu trong đại điện rồi. Theo bà ta nói, không quan trọng vào từ đâu, cuối cùng thì năm lối dưới đáy giếng đều dẫn về cùng một chỗ. Nếu Yến Nguy không gặp chuyện gì, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ gặp lại cậu ấy thôi.”
Người đàn ông đi phía trước lúc này mới ban phát cho anh một chữ:
“Ừ.”
Ngư Phi Chu vốn còn định hỏi Yến Minh Quang vừa rồi rốt cuộc làm sao chế ngự được chiếc ô da xương nhưng người trước mặt hiển nhiên không có ý định nhiều lời nên hắn chỉ thuận miệng trò chuyện:
“Biết đâu cậu ta lại gặp được Lâm Chẩn. Lâm Chẩn đôi khi suy nghĩ cực đoan nhưng phần lớn thời gian sẽ không hại Yến Nguy. Người như Yến Nguy ngoan ngoãn lanh lợi như vậy, dù không làm gì cũng khiến người ta muốn bảo vệ cậu ấy.”