Lâm Chẩn xoay người, động tác dứt khoát, bắn thêm ba mũi tên chặn đứng ba chiếc ô đang áp sát Yến Nguy.
“Ê, thú cưng nhỏ của Yến Minh Quang.”
Lâm Chẩn lên tiếng giữa lằn ranh hỗn loạn, giọng điệu mang theo chút trêu chọc.
Giữa lúc hỗn loạn, Yến Nguy không chút áp lực trốn sau lưng Lâm Chẩn, thản nhiên ngắt lời hắn:
“Tôi có tên đàng hoàng.”
“Được rồi, Yến Nguy, cậu không phải thông minh sao? Nghĩ cách tìm cái ô đi. Tôi cùng lúc nhiều nhất chỉ bắn được mười mũi."
Lâm Chẩn nhếch môi, gân xanh nổi rõ trên cánh tay khi liên tục kéo dây cung. Mỗi động tác vung tay của hắn đều kèm theo những tiếng "vèo vèo" phát ra từ mũi tên.
“Mỗi lần tôi bắn trúng một chiếc ô, chúng lại bay trở về đám đông, hòa lẫn vào rồi lao tới lần nữa. Không thể phân biệt cái nào đã bị bắn, nên không dựa vào trí nhớ để tìm cái ô nhiệm vụ được. Hơn nữa, càng bắn trúng, lần sau chúng càng mạnh hơn, số lượng cũng đông hơn.”
Yến Nguy cầm đèn pin, ánh mắt lấp lánh như vừa lóe lên một tia sáng. Cậu ngẩng đầu, giọng đầy hứng khởi:
“Mạnh hơn? Mạnh đến mức nào? Có thể gϊếŧ người ngay tức khắc không?”
Lâm Chẩn vẫn bình thản kéo cung, giữ khoảng cách an toàn với đám ô.
“Giờ thì tôi còn chặn được dễ dàng. Nhưng tính theo mức tăng sát thương, đến đợt thứ tư, một đòn của chúng đủ khiến cậu tan xác. Còn tôi, nếu bị cả đám vây ở đợt đó, cũng không trụ nổi.”
"Tôi không định vì vụ cá cược này mà liều mạng đâu. Đến lúc đó tôi sẽ lấy đạo cụ bảo mệnh chạy trước. Chậc, tự nhiên tôi không muốn nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ nữa. Tôi càng muốn xem cậu không nghĩ ra cách rồi bị mấy cái ô này hành hạ, chắc là rất thú vị.”
Khóe môi Lâm Chẩn nhếch lên nụ cười thích thú:
“Hay là thế này, tôi khiến chúng tức giận hoàn toàn rồi bỏ lại cậu. Đến lúc đó, tôi vốn cũng đánh không lại chúng, coi như không vi phạm giao ước nhé. Tôi dùng đạo cụ bảo mệnh rời đi, đợi phó bản kết thúc rồi lên sòng bài xem lại đoạn ghi hình cảnh cậu vùng vẫy chạy trốn, cậu thấy sao?”
Yến Nguy vốn đang nghiêm túc, nhưng nghe đến đây, khóe môi cậu khẽ mím, hàng mi rung nhẹ, ánh mắt lóe lên một tia thích thú. Lời của Lâm Chẩn vô tình khơi dậy một ý tưởng mới trong đầu cậu.
Cậu từng thắc mắc, ngoài chiếc ô đặc biệt cần tìm, 126 chiếc ô còn lại có gì khác biệt? Phó bản đã nói rõ, khi nguy hiểm kết thúc, dù hoàn thành nhiệm vụ, cậu cũng không còn cơ hội nghiên cứu chúng.
Nhưng nếu tất cả những chiếc ô làm bằng da và xương này đều có sát thương chí mạng thì chẳng phải cậu có thể tự do bắt lấy chúng mà xem xét kỹ càng sao?
Cậu nhìn Lâm Chẩn, chớp mắt, yết hầu khẽ động, giọng nói trong trẻo vang lên trong không gian âm u kỳ dị: “Tôi thấy ý tưởng đó hay đấy hay là anh làm nhanh lên đi?”
Tay Lâm Chẩn run nhẹ khi kéo dây cung, trực tiếp bắn trượt một mũi tên.
Mũi tên lệch hướng, đám ô lập tức áp sát thêm ba phần.
Lâm Chẩn lập tức trấn tĩnh lại, kéo Yến Nguy lùi nhanh về phía sau. Đám ô lập tức áp sát thêm ba phần. Hắn vội kéo Yến Nguy lùi lại, một chiếc ô sắc bén lướt qua, cắt phăng vài sợi tóc của hắn.
May mắn là chiếc ô này không phải là một trong những chiếc xuất hiện ở cửa phòng họ ngày hôm qua. Mũi tên tiếp theo của Lâm Chẩn dễ dàng bắn lui nó.
Hắn lúc này mới quay đầu nhìn Yến Nguy, đôi mắt đỏ sẫm lóe lên ánh nhìn khó hiểu.