Khu sòng bạc.
Sau khi Yến Nguy, Yến Minh Quang, Lâm Chẩn và Ngư Phi Chu lần lượt xuống giếng, hình chiếu của Lâm Chẩn cũng tắt ngóm.
“Sao Lâm Chẩn cũng tắt hình chiếu rồi?”
Một giọng nói vang lên, đầy nghi hoặc.
“Cậu ta vẫn thế thôi. Chắc chắn lại mang theo đạo cụ hay kỹ năng gì đó không muốn để lộ. Mỗi lần Lâm Chẩn tắt hình chiếu là y như rằng nơi cậu ta sắp vào cực kỳ nguy hiểm. Cái giếng này chắc chắn không đơn giản.”
“Dù có thú vị đến đâu thì cũng vô ích nếu chúng ta không thấy gì.”
“May mà hình chiếu của Yến Minh Quang và Ngư Phi Chu vẫn còn. Hai người đó vừa chạm mặt nhau, nhưng chỉ đấu qua loa một trận lấy lệ, chẳng ai nói gì thêm. Xem ra chẳng có ý định hợp tác.”
“Cũng dễ hiểu thôi. Cả hai đều là dạng có chỉ số thể chất vượt trội, lại là đối thủ trực tiếp trong cơ chế giành quyền trả lời. Không lao vào ăn thua đủ là kiềm chế lắm rồi. Không biết Lâm Chẩn có gặp cái tên Yến Nguy trông như phế vật kia không. Nếu gặp thật thì Yến Nguy tiêu chắc, Lâm Chẩn đâu phải kiểu người chịu vác thêm cục nợ.”
“Còn Ninh Dực thì mất tăm mất tích, chẳng biết đang trôi dạt nơi đâu. Ngược lại, Tưởng Tu đang tiến rất tốt trong trấn cổ, có cảm giác sắp giành được điểm trả lời rồi. Ngư Phi Chu và Yến Minh Quang thì ổn định quá mức, không tạo cảm giác bứt phá. Mà có quá nhiều người đặt cược vào hai người đó rồi. Thà đặt Tưởng Tu còn hơn, vừa có tiềm năng tạo bất ngờ, lại được thưởng cược cao nữa.”
“Tóm lại là không thể đặt vào cái tên Yến Nguy kia được. Cứ mãi đứng sau lưng Yan, không đóng góp gì cho tiến độ phó bản. Không hiểu nổi cái đám 0.8% đặt cược cậu ta thắng đang nghĩ gì nữa.”
“Nhìn kìa! Ngư Phi Chu và nhóm đó gặp nguy hiểm rồi! Dù Yan có giỏi đến đâu thì cũng chỉ là tân binh thôi. Lần này chắc chắn Ngư Phi Chu sẽ giành được điểm trả lời dưới đáy giếng.”
Lúc này, tại đáy giếng, Ngư Phi Chu và Yến Minh Quang đứng trước một cảnh tượng kỳ dị, rợn người.
Hơn trăm chiếc ô làm từ da và xương được xếp ngay ngắn trong các hang đá phía trước, tỏa ra khí tức u ám, quỷ dị. Trong bóng tối mờ mịt, chúng như những bóng ma lặng lẽ, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám bước tới.
Ánh sáng lờ mờ che khuất nét mặt lạnh lùng của Yến Minh Quang, nhưng khí chất băng giá và xa cách của anh ta còn lạnh lẽo hơn cả những chiếc ô kia. Thấy cảnh tượng đó, anh không dừng lại cũng chẳng tỏ vẻ sợ hãi, cứ thế tiến thẳng về phía trước, như thể muốn băng qua khu vực ấy một cách dứt khoát.
Ngư Phi Chu khựng lại, giọng nói dịu dàng nhưng đầy thận trọng:
“Yan, tôi biết cậu đang tìm Yến Nguy, nhưng chúng ta nên quan sát một chút trước đã. Hơn trăm chiếc ô làm bằng da và xương thế kia, chắc chắn không đơn giản đâu.”
Chưa dứt lời, một luồng gió lạnh quét qua, cuộn xoáy trong hang theo tiếng vọng mơ hồ như tiếng than khóc của linh hồn. Trong làn gió, một khúc hát thiếu nữ cất lên – mong manh, mơ hồ và huyền hoặc, vọng về từ nơi không xác định, cứa vào màng nhĩ người nghe như lưỡi dao mỏng.
Những chiếc ô trước mặt đột nhiên cử động.
Chúng từ từ bung ra, hòa theo nhịp điệu của khúc hát, rồi rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung trước mặt Yến Minh Quang và Ngư Phi Chu.
Ngay sau đó, cả đám ô đồng loạt lao tới, sát khí ngùn ngụt khiến không khí như đông đặc.