Chương 5

Ông lão sớm đã nghe thấy tiếng động, chờ họ tới gần mới chậm rãi hé một bên mắt nhìn sang.

Vẻ mặt không giấu được bất mãn vì giấc mộng trưa bị quấy rầy, lầm bầm một tiếng đầy oán thán: “Đang lành không chịu để yên, cá cũng bị các ngươi dọa chạy hết rồi!”

Ngựa đang nghịch nước ngay bên cạnh ông ta, hết đá chân xuống suối lại vẫy bờm, cứ thế thì câu được cá kiểu gì?

Cả đám đều biết ông lão đang vô lý kiếm chuyện, rõ ràng là cố tình gây khó dễ!

Chỉ là lợi dụng việc thủ lĩnh họ là người hiền hòa dễ nói chuyện mà thôi!

Mấy người sau lưng Hạ Bình bắt đầu lộ vẻ bất mãn.

Duy chỉ có Hạ Bình vẫn giữ lễ, cúi người nói: “Đã đường đột quấy rầy, mong tiền bối thứ lỗi. Bọn vãn bối là người của Thanh Vân sơn trang. Lần này tới đây, là do trang chủ chúng tôi có ý muốn mời bà chủ của Bát Trân Lâu đến sơn trang nấu một bữa cơm tiệc nhà.”

“Trước giờ Bát Trân Lâu không nhận nấu ăn tận nơi.” Ông lão thản nhiên liếc nhìn Hạ Bình một cái, rồi kéo nón tre xuống thấp hơn.

Ý rõ ràng là: Không thấy thì khỏi phiền lòng. Ông ta còn đặc biệt ngáp dài một cái, vừa lim dim buồn ngủ vừa tiếp tục thong thả câu cá.

Còn về đám người phía sau Hạ Bình? Ông ta chẳng thèm liếc mắt lấy một lần.

Tính nết lão già này đúng là gàn dở, khó chiều!

Mọi người xung quanh đều âm thầm nghĩ vậy.

Hạ Bình vẫn điềm đạm: “Bọn vãn bối cũng biết rõ quy củ này của Bát Trân Lâu, chỉ là lần này Thanh Vân sơn trang thật sự gặp khó, mong Vương cô nương ra tay giúp đỡ.”

Vương cô nương, chính là chủ quán Bát Trân Lâu mà Hạ Bình nhắc tới.

Từ dưới vành nón, ông lão khẽ lẩm bẩm đầy thất vọng: “Vậy thì xui rồi. Bà chủ không có ở đây!”

Quả thật từ nãy tới giờ, xung quanh cũng chẳng thấy ai khác ngoài ông ta.

Hạ Bình cũng đưa mắt nhìn quanh, sau đó vẫn giữ phép tắc hỏi tiếp: “Xin hỏi tiền bối, có biết cô nương đi đâu không ạ?”

Ông lão bắt đầu tỏ vẻ khó chịu: “Con bé đó cũng đâu phải mọc tay mọc chân trên người ta, ta sao biết nó chạy đi đâu?”

“Ông...!”

Người phía sau Hạ Bình cuối cùng không nhịn nổi nữa, vừa giận vừa đưa tay nắm lấy chuôi đao.

Thế nhưng hắn chỉ vừa nắm lấy, còn chưa kịp rút đã bị Hạ Bình đưa tay ngăn lại.

Chỉ một cử động rất khẽ, nhưng dưới vành nón, vành tai ông lão khẽ rung. Chứng tỏ ông đã nghe thấy tất cả,

Hạ Bình vẫn giữ lễ nghi, giọng không đổi: “Vậy xin hỏi tiền bối, thường khi nào cô nương sẽ quay về? Bọn vãn bối muốn gặp mặt để mời đàng hoàng.”

Nghe đến đây, ông lão tóc bạc có lẽ cũng thấy đám người này thành tâm, thái độ nhã nhặn, nên mới chịu tháo nón tre xuống quay lại nhìn Hạ Bình, tiện thể đảo mắt lướt qua thanh kiếm bên hông hắn một cái.

Rồi mới ung dung đáp: “Nó ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn. Có khi một hai canh giờ là về, có khi lại lông bông vài ngày, thích hóng chuyện nữa cơ! Chân mọc trên người nó, sao ta quản nổi chứ!”

Hạ Bình vui mừng, khom người thi lễ: “Đa tạ tiền bối đã chỉ đường, bọn vãn bối xin cáo từ, không dám quấy rầy thêm.”