Chương 4

Người kia ngạc nhiên thấy rõ.

Chỉ với hai ngón tay đặt lên đó thê smaf hắn lại chẳng tài nào rút đao ra nổi.

Hạ Bình vẫn giữ sắc mặt điềm tĩnh, mỉm cười đáp, giọng nhẹ nhàng: “Trong nhà có việc muốn nhờ đến Bát Trân Lâu, mong cô nương chỉ lối giùm. Đám huynh đệ theo cùng vốn ít ra ngoài, nếu có làm phiền cô nương thì mong thứ lỗi.”

Bất kể thái độ ra sao, hai bàn người kia sau lời ấy đều tự giác thu tay về.

Ánh mắt bà chủ nhìn Hạ Bình lại sâu thêm một chút.

Ừm, đúng là người có lễ độ, lại thêm tướng mạo không tệ.

Nếu không, chút tiền kia nàng ta cũng chẳng buồn nhận đâu!

Cuối cùng, bà chủ vui vẻ cầm lấy cả tiền lẫn bạc, tươi cười nói: “Sáng nay có một cỗ xe ngựa do 8 con ngựa kéo qua nơi này, trên xe chở một cái rương gỗ lớn. Rương đó nặng, xe đi không nhanh, nếu các vị thúc ngựa đuổi theo thì chừng một canh giờ là kịp thôi.”

Bà chủ quán nói chắc như đinh đóng cột.

Nói xong, lại cúi người xuống, như thuận miệng “nhắc nhở”: “Này, tốt nhất là đừng có sinh lòng tà niệm. Trong võ lâm này, người nhòm ngó Bát Trân Lâu không ít đâu. Đoán xem tại sao ai cũng bảo là không thể đắc tội với Bát Trân Lâu?”

Hạ Bình đưa mắt nhìn nàng ta.

Bà chủ đã đứng dậy, vỗ tay một cái, hô lên: “Tới đây, dọn bàn nào!”

Rõ ràng là đang tiễn khách.

Sau khi tiếp đón các vị khách khác xong, nàng ta ngoảnh lại nhìn, mấy người kia đã sớm lên ngựa.

Một trận vó ngựa cuốn bụi tung trời, chớp mắt đã chẳng còn thấy bóng dáng.

Trong quán, có người nãy giờ nhận ra thân phận nhưng không dám hé miệng, lúc này mới thấp giọng thì thầm: “Hình như là người của Thanh Vân sơn trang, vừa rồi thấy trên chuôi kiếm có khắc hai chữ “Thanh Vân”.”

“E là đang truy ai đó chăng? Đắc tội với Thanh Vân sơn trang thì chẳng phải chuyện chơi đâu!”

Bà chủ thì chẳng lấy làm lạ, cắn thử vào thỏi bạc một cái - ái chà, cứng rắn muốn gãy cả răng - rồi tiện tay nhét vào lưng quần, miệng xuýt xoa phụ họa: “Biết đâu được!”

***

Sau hơn một canh giờ thúc ngựa như bay, cuối cùng họ cũng thấy cỗ xe ngựa do 8 con ngựa kéo đang dừng bên đường, gần một con suối nhỏ.

Một ông lão tóc bạc đội nón trúc đang ngồi trên một tảng đá cao ngang người mà câu cá, mắt lim dim, vừa gật gù buồn ngủ vừa ngáp dài cả trời đất.

Mấy con ngựa đứng bên cạnh đã được tháo dây cương, tự do uống nước suối, có con còn nghịch ngợm đưa móng xuống dầm nước chơi.

Đoàn người Hạ Bình tiến lên trước, khom người hành lễ:

“Bái kiến tiền bối.”