Người trong giang hồ, chỉ cần từng phiêu bạt nay đây mai đó, ắt đều mong được một lần tận mắt nhìn thấy Bát Trân Lâu.
Bởi thế, giang hồ còn lưu truyền một câu rằng: “Chưa từng gặp Bát Trân Lâu, chưa thể xem là đã bước chân vào giang hồ.”
Không ít hiệp khách giang hồ từng rong ruổi suốt mấy tháng trời chỉ để đuổi theo chiếc xe ngựa kia, chỉ để được một lần đặt chân lên Bát Trân Lâu, nếm thử tay nghề của chủ bếp nổi danh thiên hạ ấy!
Thế nhưng tính tình vị chủ bếp kia lại rất thong dong, thích thì treo bảng mở cửa, không thích thì có chờ dài cổ mấy ngày cũng chẳng thấy bóng dáng ai.
Chưa kể chỗ ngồi trong tửu lâu lại có hạn: tầng trệt là nhà bếp, gác lầu trên chỉ bày được hai bàn, nếu sân nhỏ phía sau có mở ra thì cùng lắm cũng chỉ đủ kê thêm một bàn nữa. Một bữa ăn, tối đa chỉ có thể tiếp ba bàn khách!
Người ta vẫn nói “chín người mười ý”, nhưng đã từng đặt chân bước ra từ Bát Trân Lâu, chưa một ai chê bai tay nghề nấu nướng nơi đây!
Lại có người ăn xong vẫn còn vương vấn không nguôi, tiếp tục rong ruổi truy tìm suốt mấy tháng trời, chỉ để được thêm một lần ngồi xuống bên bàn ăn kia...
Tất cả những điều đó, dẫu có vẻ như chuyện ngoài lề nhưng đúng là lý do đoàn người Hạ Bình có mặt nơi đây, chính là vì Bát Trân Lâu.
“Khách quan, trái cây và nước mơ giải nhiệt đến rồi đây.”
Bà chủ đích thân bưng khay đồ ăn ra, vừa đặt xuống bàn vừa thản nhiên hỏi han:
“Các vị muốn hỏi thăm chuyện gì vậy?”
“Bát Trân Lâu.” Hạ Bình vào thẳng vấn đề.
Nghe đến ba chữ ấy, vẻ mặt bà chủ khựng lại rõ rệt, ánh mắt ngưng đọng, bàn tay đặt khay trái cây cũng hơi dừng lại một nhịp. Nhưng chỉ chớp mắt sau nàng ta lại nhanh chóng khôi phục nụ cười ban đầu, vừa nhân cơ hội đánh giá lại đám người Hạ Bình thêm vài lần, vừa cười tươi:
“Bát Trân Lâu à, hỏi đến nó thì nhiều vô kể đó nha...”
Lời còn chưa dứt, Hạ Bình đã đặt mười đồng tiền ngay trước mặt bà chủ.
Nàng ta liếc nhìn, vẫn chưa có ý định đưa tay nhận.
Hạ Bình lại lấy thêm một thỏi bạc đặt xuống.
Tiểu nhị đứng phía sau trợn cả mắt!
Lần này, dù bà chủ vẫn chưa vội đưa tay nhận bạc nhưng thân người đã cúi thấp xuống, nghiêng đầu lại gần Hạ Bình, giọng hạ xuống vài phần dò xét:
“Nhìn các vị đây đông người, lại đủ đao đủ kiếm, chẳng hay là định gây chuyện hay thật sự chỉ muốn ăn uống?”
Khi bà chủ cúi xuống, rõ ràng hai bàn người ngồi cùng Hạ Bình đều cảm nhận được sát khí lan nhẹ trong không khí.
Người ngồi sát bên Hạ Bình đã không nhịn được, đưa tay sờ tới chuôi đao bên hông.
Thế nhưng đúng lúc tay hắn vừa chạm vào chuôi, bà chủ không cần quay đầu mà chỉ dùng hai ngón tay nhẹ nhàng ép trở lại.