Tháng 7, trời nắng như đổ lửa. Nhưng ở phương Nam, hơi nóng đã bắt đầu dịu lại.
Tiếng ve râm ran suốt cả mùa hè giờ cũng không còn vang dội như trước, chỉ còn lại vài tiếng kéo dài thưa thớt, đứt quãng.
Dưới tán cây nơi góc đường, một quán nước mát đang bày bán. Bà chủ quán vừa bưng bát nước mơ chua ngọt ra mời khách giải nhiệt.
Quan đạo nối Quảng thành và Lịch thành chỉ có một con đường duy nhất, dọc theo đường này cũng chỉ có mỗi một chỗ cho khách bộ hành và thương nhân nghỉ chân, uống một bát nước mát giải cơn nắng.
Lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập dừng lại ngay trước quán, bụi cát tung mù.
Vài kỵ sĩ mặc võ phục xanh lam, tay đeo bao bảo vệ, chân mang ủng ngắn, từ lưng ngựa phi thân nhảy xuống.
“Vào đây hỏi thăm chút rồi đi.” Người dẫn đầu tên Hạ Bình, là cánh tay đắc lực bên cạnh trang chủ Thanh Vân sơn trang.
Lần này họ nhận mệnh lệnh rời Chiếu thành, suốt hơn tháng trời rong ruổi tìm tung tích Bát Trân Lâu.
Ba hôm trước, khi ngang qua Đan thành, có người bảo từng nhìn thấy Bát Trân Lâu đi về phía Lịch thành.
Họ lập tức thúc ngựa chạy ngày đêm về phía này.
Bát Trân Lâu vốn là quán ăn đặt trên xe ngựa, không thể đi nhanh được.
Họ chạy tới lui giữa hai nơi, đến Lịch thành rồi quay lại, theo lý mà nói lẽ ra đã bắt kịp, vậy mà vẫn không thấy tung tích đâu.
Mấy quán trà ven đường thế này vốn nổi tiếng tinh thông chuyện thiên hạ, người đi kẻ lại, trên trời dưới đất chuyện gì cũng biết. Một quán ăn to tổ bố kéo bằng 8 con ngựa, nếu đến họ còn chưa thấy thì người khác càng khỏi mơ mộng.
Trong lúc Hạ Bình còn đang trầm ngâm suy nghĩ, bà chủ quán đã bước tới chào hỏi: “Khách quan, ghé lại nghỉ chân uống bát nước mơ mát người, hay dùng thêm chút bánh trái nhẹ bụng cho lại sức?”
Hạ Bình giao dây cương cho người bên cạnh, giọng điềm đạm: “Chúng ta muốn hỏi thăm chút chuyện.”
Bà chủ nhanh chóng đánh giá một lượt Hạ Bình cùng nhóm người phía sau, cười tươi như hoa: “Quán nhỏ này của ta, từ trên trời bay xuống, dưới sông bơi lên, đất bằng chạy qua, hay dưới đất đào lên... chỉ cần từng ghé qua vùng này thì đều không thoát khỏi mắt tôi đâu.”
Nàng ta khoanh tay lại, ghé gần hơn, hạ giọng: “Có điều, đây là quán nước giải khát, quy củ là để người qua đường nghỉ chân uống trà thôi...”
Ánh mắt còn cố ý liếc qua đám ngựa họ dắt theo, thêm một câu: “Ngựa cũng có thể uống nước, ăn cỏ.”
Ý ngầm: Muốn hỏi, thì phải có bạc trước đã.
Hạ Bình hiểu ý, dịu giọng nói: “Vậy phiền cô nương.”