Chương 38: Dị Thú Tập Kích
Editor: Đinh Tuyết
Ba mươi mẫu đất đỏ đã được thu hoạch hoàn toàn, đồng thời đã gieo trồng toàn bộ lứa cây trồng mới. Với căn cứ có chu kỳ thu hoạch mỗi hai mươi ngày như thế này, hiện tại họ thật sự không thiếu lương thực — thứ duy nhất còn thiếu là nhân lực.
Sáng sớm, khi Tô Nguyễn Nguyễn vẫn còn nằm trong chăn, cô nghe thấy Lưu Tử Thần cùng Mạnh Mãnh và Tống Thành đã ra ngoài. Giờ đây, Tống Thành đã trở thành cánh tay đắc lực của Lưu Tử Thần. Nghĩ đến việc Tống Thành đã ra ngoài, Tô Nguyễn Nguyễn đoán chắc Tống Ôn Ôn cũng sẽ đến.
Tống Ôn Ôn có làn da trắng trẻo, đôi mắt to tròn đáng yêu — là một cô bé rất xinh xắn, tuổi tác tương đương với Lưu Tử Thần. Ban đầu Tô Nguyễn Nguyễn còn tưởng rằng Tống Ôn Ôn là người yêu tương lai của Lưu Tử Thần, vì hai người lớn lên cùng nhau, rất thân thiết. Không ngờ nửa đường lại xuất hiện một cô gái tên Lư Tĩnh.
Tô Nguyễn Nguyễn từng bí mật quan sát Lư Tĩnh, thấy nhan sắc cô ta không thua kém Tống Ôn Ôn là mấy.
Lúc Tô Nguyễn Nguyễn ra ngoài, cô bắt gặp Lư Tĩnh đang ngồi bên bếp lò, sai một bé gái còn nhỏ hơn mình nướng khoai cho ăn. Dáng vẻ vênh váo, ra lệnh như công chúa cổ đại đối với nô tỳ khiến Tô Nguyễn Nguyễn — người tương lai có thể trở thành mẹ chồng cô ta — không khỏi khó chịu.
Sớm muộn gì căn cứ này cũng sẽ giao lại cho Lưu Tử Thần quản lý, nhưng nếu người bên cạnh cậu là Lư Tĩnh, thì e rằng căn cứ này khó có thể phát triển lâu dài. Suy nghĩ đó khiến Tô Nguyễn Nguyễn nhức đầu.
“Tô tỷ tỷ có ở nhà không?” Lư Tĩnh xách theo một cái giỏ, vừa hỏi vừa trực tiếp đi vào trong sân.
“Cô đến đây làm gì?” Tống Ôn Ôn chắn ở cửa, không cho cô ta vào.
“Tôi không tìm cô, liên quan gì đến cô?” Lư Tĩnh liếc cô một cái rồi đưa tay đẩy Tống Ôn Ôn sang một bên.
Tống Ôn Ôn bật khóc "oa" một tiếng. Tuy không khóc to, nhưng cũng đủ để Tô Nguyễn Nguyễn nghe thấy.
“Có chuyện gì vậy?” Tô Nguyễn Nguyễn khoác thêm áo bước ra, liền thấy Tống Ôn Ôn đang ngồi dưới đất khóc thảm thiết.
“Tỷ tỷ, người này thật là vô lễ. Em hỏi chị ấy đến tìm tỷ có việc gì, chị ấy không nói mà còn đẩy em ra.” – Tống Ôn Ôn vừa khóc vừa nói.
“Tô tỷ tỷ,” Lư Tĩnh nước mắt lưng tròng, giơ giỏ trong tay lên, nghẹn ngào: “Tô tỷ tỷ, em không đẩy cô ấy. Là cô ấy cố ý ngã để vu oan cho em. Em vốn chỉ muốn mang ít bánh ngô đến tặng chị, nhưng cô ấy ngăn không cho em vào, còn giả vờ bị đẩy ngã. Em thật sự không làm gì cả.”
Hai người đều khóc lóc, Tô Nguyễn Nguyễn cảm thấy đau cả đầu. Trẻ con bây giờ ai cũng biết tính kế như vậy sao?
“Được rồi, đừng khóc nữa. Lư Tĩnh, các người mới đến, lượng lương thực chia không nhiều, tấm lòng của em chị hiểu rồi, bánh ngô này em mang về mà ăn.”
Đùa sao, cô muốn ăn cái gì mà chẳng có? Hôm qua cô còn tự làm bánh kem dâu tây nữa là. Cô thật sự không thèm cái bánh ngô này. Hơn nữa chỉ cần nhìn qua Lư Tĩnh là biết cái bánh này tám phần mười là không thể ăn nổi.
“Chị chê bánh ngô của em sao? Nhưng đây là thứ tốt nhất em có thể mang đến rồi...” Lư Tĩnh lại mím môi như muốn khóc.
“Em nói vậy là chê căn cứ chia cho các em quá ít à?” Tô Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày: “Chị nhớ lần này chỉ chia gạo, đâu có bột mì trắng? Vậy bánh ngô của em từ đâu mà có?”
“Cái này... em đổi với dì Lưu.” – Lư Tĩnh cúi đầu, mắt lóe lên tia dữ tợn, miệng lại tỏ ra vô cùng uất ức.
“Thôi, chị không có thời gian đôi co với em. Giờ chị phải ra ngoài!” Tô Nguyễn Nguyễn thật sự không muốn tiếp tục dây dưa với hai cô bé. Cô lên lầu nói với dì Lưu một tiếng rồi khóa cửa phòng lại, để mặc hai cô bé đứng đó.
Vừa bước ra khỏi sân, cô cảm thấy không khí bên ngoài thật trong lành.
“Đinh! Phát hiện ký chủ đã lâu chưa kích hoạt nhiệm vụ, hệ thống chủ động phát nhiệm vụ: Nhiệm vụ tuyến chính cấp SSS – Xây dựng Căn Cứ Cuồng Ma: Lấy Con Người Làm Gốc
Yêu cầu:
Hỗ trợ nhân vật chính mở rộng dân số căn cứ lên 1000 người
Trong đó ít nhất có 100 dị năng giả
Dị năng giả không được thấp hơn cấp 3
Phần thưởng:
50 tinh hạch vô thuộc tính cấp 8
50 mẫu đất đỏ
Thêm 20 giờ phòng ngự căn cứ
Mở rộng không gian lưu trữ thêm 200 khối."
Hả...? Gần đây cô chỉ lo ăn với ngủ, nhiệm vụ cũng không kích hoạt, cô còn tưởng hệ thống đã cắt liên kết với cô rồi.
“Phát triển nhân lực thì được. Nhưng ít ra cũng phải chỉ cho tôi hướng nào chứ? Không lẽ cứ đi lang thang khắp nơi mà tìm người?”
“Gợi ý: Ký chủ nên đến vùng núi kiểm tra.”
Vùng núi? Trong thời tiết lạnh thế này, trong núi còn có người sao?
Mang theo nghi hoặc, Tô Nguyễn Nguyễn vỗ cánh bay về phía những dãy núi phủ đầy tuyết trắng. Trong núi không một bóng người, không cây cối, thậm chí không có cả đường mòn.
Tuyết phủ dày trên núi. Tuyết bay lả tả giữa trời, gió lạnh như cắt da.
"Gào!"
Một tiếng sói tru vang vọng. Tô Nguyễn Nguyễn liền bay về hướng phát ra âm thanh.
Trong khe núi, đủ loại dị thú đang tranh giành thứ gì đó, thậm chí đã lao vào cắn xé lẫn nhau.
Sói Vương lại gầm lên, dẫn theo hơn 200 con sói lao về phía đàn nhím.
Mặc dù nhím không phải dị thú, nhưng miệng chúng sắc như dao, khi bị dồn đến đường cùng còn có thể bắn những chiếc gai cứng như sắt nhọn như mũi tên từ người ra ngoài. Số lượng lại đông, nên cũng không dễ đối phó.
Nếu không phải vì chúng là yếu nhất trong đám thú hoang, bầy sói cũng chẳng muốn đối đầu trực diện.
Quả nhiên, thấy bầy sói lao tới, đàn nhím cũng không hề yếu thế. Chúng nhanh chóng xếp thành đội hình tròn phòng ngự, theo tiếng rít của thủ lĩnh mà phóng ra hàng loạt gai nhọn.
Vù vù vù—! Âm thanh xé gió vang lên, mưa gai dày đặc cắm vào mấy chục con sói, biến chúng thành "nhím".
Nhưng khoảng cách bị thu hẹp, đã đến lúc bầy sói phản công.
Những cái miệng đầy răng nanh há rộng, phun ra từng luồng lưỡi dao gió, tàn sát đàn nhím tan tác.
Nhìn thấy đánh tầm xa không hiệu quả, thủ lĩnh đàn nhím cùng mấy con khỏe mạnh xông lên phản công. Nhưng chúng chưa kịp lại gần, đã bị lưỡi dao gió cắt cho đầy thương tích.
Ngay sau đó, Sói Vương cùng một bầy sói trưởng thành hung hãn vây lại, chỉ trong chớp mắt đã xé xác mấy con nhím thành từng mảnh.
Không còn cách nào khác, đàn nhím buộc phải tháo chạy, bầy sói đuổi theo sát gót.
Điều khiến người ta bất ngờ là: Đàn nhím không chạy loạn, mà có tổ chức rõ ràng, chạy đúng hướng về phía căn cứ Ánh Dương.
Tốc độ cực nhanh, chưa đầy hai phút đã vượt qua một ngọn núi.
Một con nhím không may bị vấp ngã giữa đường, chưa kịp đứng lên thì bị bầy sói đuổi kịp.
Một con sói há miệng, lần này không phải lưỡi dao gió mà là cầu lửa.
Mấy quả cầu lửa to như nắm tay ập vào người nhím, thiêu đốt nó trong biển lửa. Tiếng gào thảm thiết vang vọng giữa núi rừng, khiến tuyết đọng trên núi như muốn sụp xuống.
Cùng lúc đó, đàn nhím còn lại đã vượt qua ngọn núi cuối cùng, chuẩn bị tiến vào căn cứ Ánh Dương.
Cùng lúc đó, những người mới gia nhập căn cứ đang đốn củi bên rìa núi, không ai phát hiện đàn nhím đang chạy tới…
…và ngay sau đó là một bầy sói có dị năng đang truy sát.