Chương 37: Tống Thành

Chương 37: Tống Thành

Editor: Ái Tuyết

Cánh đồng lúa mênh mông bát ngát, sóng lúa rập rờn như biển vàng óng ánh, tựa như một đại dương dát vàng.

Vụ thu hoạch trước chủ yếu là lúa mì, thu về được mấy vạn cân bột trắng. Còn vụ này thì là lúa nước, nhìn bông lúa nặng trĩu cong cả thân, có thể tưởng tượng chỉ riêng hai mươi mẫu ruộng này cũng có thể thu về mấy vạn cân gạo – hoàn toàn không phải chuyện đùa.

Làng chài có sẵn máy thu hoạch, việc thu lúa và tiểu mạch vô cùng thuận tiện. Còn những loại trồng trên mặt đất như khoai tây, khoai lang đỏ thì càng dễ – chỉ cần Lưu Phương dùng dị năng hệ thổ tách đất ra là toàn bộ khoai nhảy ra khỏi đất, họ chỉ cần nhặt lên bỏ vào sọt là xong.

Chỉ có điều khó thu nhất là những cây trồng mọc cao như ngô, đậu nành, cà tím, ớt, v.v...

Bọn họ vốn có 70 người, giờ thêm 50 người mới đến, nên làm việc vẫn rất nhanh chóng.

Ba mươi mẫu đất đỏ ấy, với hơn một trăm người thì chỉ trong một ngày đã làm xong sạch sẽ. Nhân lúc mọi người còn đang ăn thịt dị thú chưa nguội, Tô Nguyễn Nguyễn vội vàng để Tống Thành đi đổi lương thực cho mọi người. Có người thì trực tiếp đi nghỉ ngơi, không cần đổi.

Lương thực còn lại được thu hồi vào không gian, tích trữ làm dự trữ lâu dài.

Khu lưu trữ trong không gian hiện giờ đặt trong nhà kho mới mà Lưu Phương xây dựng.

Hiện tại Lưu Phương là dị năng sư siêu nhất phẩm, nhà kho cô xây, nếu không phải người có dị năng cao hơn cô thì căn bản không thể mở ra – nên không cần lo lắng lương thực bị trộm.

Về phần 50 người mới đến, mỗi người cũng được chia mấy chục cân gạo và rau quả, nhưng trái cây thì không được chia.

Muốn có trái cây thì phải dùng điểm cống hiến để đổi.

Mà bọn họ thì tất nhiên chẳng có điểm cống hiến nào cả. Mấy ngày nay, Tống Thành đưa cho bọn họ củi đốt cũng là dựa trên số công việc họ làm được mỗi ngày. Không làm thì không phát.

Sau vài ngày đắn đo suy nghĩ, mấy dị năng giả cuối cùng cũng quyết định bàn bạc, và ánh mắt họ lại một lần nữa đổ dồn về phía Tống Thành.

Theo quan sát của mọi người, hiện tại Tống Thành dường như có chút uy vọng trong căn cứ. Nói anh là cánh tay phải của người đứng đầu căn cứ cũng không quá lời.

Lúc này, người cầm đầu là Triệu Dương cười cười mở lời:

“Tống Thành à, lâu rồi không gặp. Nghe nói cậu giờ đã là dị năng cấp 5 rồi? Có chuyện này muốn bàn với cậu một chút.”

Thái độ hiện giờ của Triệu Dương hoàn toàn khác hẳn lần trước. Khi đó, anh ta là dị năng cấp cao hơn, còn Tống Thành thì chưa ổn định dị năng, nên anh ta khinh thường là chuyện đương nhiên.

Nhưng bây giờ, chỉ sau hơn một tháng không gặp, dị năng hệ hỏa của Tống Thành đã lên đến cấp 5, còn anh ta vẫn dậm chân ở cấp 1.

Mấy ngày nay, họ đã ngầm dò hỏi rõ ràng – thì ra cô gái tóc vàng kia có trong tay tinh hạch tăng cấp dị năng, còn cậu bé nhỏ thì có phương pháp tu luyện nhanh chóng. Chính nhờ sự giúp đỡ của hai người này mà Tống Thành mới thăng cấp thần tốc như vậy.

Trong lòng Tống Thành cũng không khỏi thầm thở dài – quả thật phải phục bọn họ, da mặt dày tới mức người thường khó sánh bằng.

“Muốn bàn chuyện gì?” – Tống Thành biết rõ còn cố giả ngây hỏi.

“Là chuyện gia nhập căn cứ ấy mà. Giờ tuy nói là bọn tôi đã gia nhập, nhưng đãi ngộ thì quá chênh lệch. Lương thực ít đã đành, cậu xem, cậu dị năng cấp 5 rồi, còn bọn tôi vẫn dậm chân tại cấp 1...” – Lưu Quân lên tiếng. Dù sao trước đây Tống Thành từng ở cùng tiểu khu với họ, lại từng cùng nhau chạy trốn, nên hắn nghĩ Tống Thành sẽ nể mặt đôi chút.

Nhưng—

“Đừng, đừng như vậy a! Các người là những người đứng đầu nhóm này, việc nhỏ như vậy sao lại tìm tôi?”

"Nếu truyền ra ngoài không phải để người ta cười rụng răng sao? Tôi có tài cán gì chứ?”

"Lại nói, mấy người là dị năng cấp 1, đến mấy chuyện này còn giải quyết không xong, thì tôi – một người – làm sao giải quyết nổi?” – Tống Thành cố tình nhấn mạnh “dị năng cấp 1” làm cả đám người kia xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

"Các người lúc trước còn lớn tiếng bảo, dị năng của mình đủ để tự lập căn cứ, không cần nghe một cô gái tóc vàng hay một thằng bé con chỉ huy – những lời đó, chính các người nói mà!” – Tống Thành thẳng thừng.

“Tống Thành, trước đây là chúng tôi sai, nể tình từng sống chung trong tiểu khu, cậu giúp bọn tôi đi.” – Triệu Dương lúc này bắt đầu xuống nước.

Hiện giờ họ là lãnh đạo nhóm 40–50 người, tất nhiên phải biết khi nào nên cúi đầu.

Tuy mặt mũi mất sạch, nhưng mặt mũi thì làm sao quan trọng bằng mạng sống?

“Không giúp!” – Tống Thành thẳng thừng từ chối.

“Các người tự nghĩ cách đi. Không phải các người giỏi lắm sao? Rời khỏi Ánh Dương Căn Cứ, chẳng phải để tự lập căn cứ, sống sung sướиɠ đó à?”

“tiểu khu Đào Hoa của chúng tôi cũng không chịu nổi sự mất mặt này đâu!” Tống Thành cố tình nói những lời này, chính là muốn trào phùng cùng vả mặt bọn họ.

Tống Thành rõ ràng nhìn thấu tình cảnh hiện giờ của bọn họ.

Không có cái ăn cái uống rồi mới quay lại đây? Đã thế còn dám kêu ca?

Tống Thành và mọi người đều phải dùng điểm cống hiến để đổi đồ ăn, dựa vào cái gì mà bọn họ chỉ cần làm vài việc vặt là đã được chia mấy chục cân gạo, rau củ?

Ngay cả như vậy còn không biết thỏa mãn, lại còn đòi tăng cấp dị năng?

Thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, một lũ ngu xuẩn!

“Nói thế cũng không đúng, dù sao lúc trước...” – Có người định biện hộ.

“Phải nói thẳng như vậy!” – Tống Thành mở miệng nói thẳng.

“Mọi người đều đang làm việc, cậu nghĩ chúng tôi không phải cũng dùng điểm cống hiến để đổi đồ ăn sao? Tôi nói là làm việc - nếu không thì đúng là mặt dày vô sỉ, không biết xấu hổ!”

“Tống Thành, đủ rồi đấy!” – Lưu Quân không chịu nổi nữa, thẹn quá hóa giận.

“Gì mà đủ rồi? Trước đây tôi đã khuyên các người đừng đi. Căn cứ này có lương thực, có dị năng, lại không có tang thi. Nhưng các người vẫn cứ đòi đi.”

“Các người tài giỏi lắm mà, không muốn bị một đứa con nít và một cô gái trẻ con sai khiến, cảm thấy như vậy mất mặt.”

“Giờ thì lôi cái sĩ diện đó ra mà sống đi! Đã quay về đây, căn cứ chúng tôi không tính toán hiềm khích, vẫn chia đồ ăn, vẫn phát củi mỗi ngày, các người còn dám than ít?”

“Không làm gì mà còn đòi căn cứ phát tinh hạch để tăng cấp? Đầu óc các người bị bệnh à?!” – Tống Thành không kiềm được cơn giận.

“Tống Thành, chú ý lời nói!” – Triệu Dương tức đến run người.

“Lúc trước các người dắt theo hơn một trăm người.”

“Giờ thì sao? Những người đó đâu cả rồi?” – Tống Thành gào lên.

Điều khiến Tống Thành phẫn nộ nhất chính là: lúc trước họ nói hay lắm, tách ra lập căn cứ riêng, sống sung sướиɠ. Kết quả thì sao? Hơn một trăm người đi, giờ quay lại chỉ còn hơn 40. Còn lại đâu?

“Giờ đã tới nước này, cậu muốn chúng tôi làm sao?” – Một người lớn tuổi lên tiếng.

“Muốn sống thì ngoan ngoãn ở lại, đăng ký làm công dân, đừng có mơ tưởng mấy chuyện không làm mà hưởng!”

“Sớm về nghỉ đi, mai còn phải làm việc!” – Tống Thành dứt lời.