Lời sấm rằng “Long sa mãn qua thiên, Giang Nam xuất tiên đồ”, ý tứ chính là lúc cát vàng bao trùm Giang Nam thì lời sấm sẽ hiển linh.
Ôn Kinh Trập nói cái loại hiện tượng lạ trong trời đất này thường có điềm báo trước, cách mấy mươi năm tóm lại cũng sẽ xuất hiện một hai lần.
Tống đại nhân đọc nhiều sách vở, tuyệt sẽ không bắn tên không trúng đích, nhất định là có nắm chắc mới có thể trong mấy năm gần đây tạo thế cho Tống Hàn Oánh ở nơi này.
Ôn Kinh Trập nói với ta, muốn cứu Tống Hàn Oánh thì phải nhanh chóng hành động.
“Ta kiểm tra lại ghi chép của người xưa, thì mỗi năm vào lúc giao mùa đông-xuân, có khả năng xuất hiện loại cảnh tượng này nhất.” Hắn lo lắng nói: “Tiểu thư có tấm lòng nghĩa hiệp lương thiện, Ôn mỗ bái phục. Nhưng Tống đại nhân thế lớn, tiểu thư tận lực là được.”
Ta gật đầu tỏ vẻ đã biết: “Ngươi an tâm thi cử.”
Tháng hai năm nay là tháng nhuần, khoa thi được tổ chức vào ngày 30 tháng hai, còn vài ngày nữa là hắn phải vào trường thi.
Từ chỗ của hắn biết được tin này đã rất may rồi. Đây là chuyện của ta và Tống Hàn Oánh, không nên kéo hắn xuống nước.
Ta nói: “Vất vả công tử. Hôm nay mời ngươi đi cùng còn có một chuyện.”
Ta đưa cho hắn một cái chìa khóa.
Miếu rách vào đông vô cùng lạnh lẽo, nếu đã thuê người, ắt sẽ không để người phải chờ thi cử trong hoàn cảnh này .
“Viện nhỏ này cách trường thi không xa, công tử trước dọn đến đó đi. Người hầu ta đã an bài xong. Ngươi chỉ cần thu dọn đồ của mình, sau đó đi theo Lưu thúc qua đấy là được.”
Ta không chấp nhận hắn cự tuyệt, nhét vội chìa khóa vào lòng bàn tay của hắn.
“Ta còn có việc, không chậm trễ công tử nữa.”
Ta đẩy cửa đi ra.
Ôn Kinh Trập thở dài một tiếng: “Chậm đã!”
“Tiểu thư, ta có một kế.” Hắn xoay xoay chìa khóa trên đầu ngón tay, thuận thế thả vào lòng bàn tay.
Rũ xuống hàng mi, hắn cười nhìn ta: “Coi như báo đáp người ân.”
“Cuộc đời Ôn mỗ hận nhất là kẻ bạc tình, tiếp đó là người bị cô phụ còn không biết tự ái. Tiểu thư biết được việc này đầu tiên không phải muốn kéo lại lang tâm, mà là đi cứu một người đáng thương khác.”
Ôn Kinh Trập tán thưởng, ánh mắt kiên định mà sáng quắc của hắn nhìn thẳng vào ta: “Ta kính nể tiểu thư, cũng nguyện ý giúp ngài.”
---------
Ngày 27, trời vừa sáng ta liền cho người đưa bái thϊếp tới cửa Tống phủ.
Chạng vạng cùng ngày ta vừa hồi phủ, thì thấy Hàn Quan đang đứng bên ngoài cổng nhà ta.
Biểu tình của hắn cứng ngắc, giữa mày cất giấu sự nôn nóng.
Ta: “Đứng ở nơi này làm gì?”
Hắn cẩn thận quan sát ta, cười nói: “Ta nhớ muội. Nghĩ chờ trước cửa thì có thể nhìn thấy muội được sớm hơn.”
Hắn quá quen nói lời ngon tiếng ngọt.
Khi tóc còn để chỏm, hắn luôn che chở trước người ta, giúp ta đuổi những kẻ coi thường nữ nhi thương gia, mở miệng luôn là ‘Châu nhi chính là cô nương tốt nhất.”
Đáng tiếc tiểu lang quân có đôi mắt sáng lấp lánh kia đã không còn tồn tại.
Ta không tiếp lời của hắn mà nói: “Không có chuyện gì thì về nhà ôn tập cho tốt đi, chỉ còn hai ngày nữa là bắt đầu thi rồi.”
“Cái này thì muội yên tâm, ta nhất định sẽ vì muội mà giành được công danh.”
Hắn vươn tay muốn chạm vào má ta. Ta nghiêng đầu né tránh.
Nụ cười trên mặt Hàn Quan cứng lại.
Giọng nói của hắn có ý thử: “Hôm nay muội đi đâu vậy?”
“Tống gia.”
“Vậy muội có gặp được người quen cũ thời thơ ấu kia không?” Hắn nhìn chằm chằm chằm vào đôi mắt ta.
Lúc ta nhìn lại, thì ánh mắt của hắn có hơi lảng tránh, ngón tay cọ cọ vào lòng bàn tay.
“Người quen cũ? Nàng xứng sao?” Ta gằng từng câu từng chữ: “Ngươi nói có đáng trách hay không? Ta tức quá mới cho nàng một bạt tay, thế mà nàng ấy không dám lộ ra nửa lời.”
Hàn Quan hết cười nổi, lúng búng nói: “Có phải muội hiểu lầm cái gì rồi không? Thanh danh của Tống tiểu thư luôn rất tốt, sao muội có thể ra tay đánh người cơ chứ?”
Ta hết kiên nhẫn: “Không đề cập tới cái này. Huynh còn nhớ rõ ngày yết bảng sẽ mặc y phục gì không? Bằng không đến lúc đó nhiều người như vậy, ta sợ bắt sai người.”
“Là bộ trường bào màu đỏ thêu hải đường trắng.” Hắn đáp.
“Ừm, huynh đừng quên.”
Ta cười tới gần hắn: “Nếu như đôi ta không thành, dựa theo khế ước, tiền mà mấy năm nay huynh dùng đều phải trả lại cho nhà chúng ta.”
Hàn Quan hốt hoảng ngước mắt nhìn ta.
Ánh chiều tà ánh vào đôi mắt hắn, lộ ra cảm xúc phức tạp, đáng tiếc ta đây đã lười làm rõ cảm xúc bên trong nó.
Hắn giật giật môi, cuối cùng cúi đầu nói: “Muội yên tâm, chúng ta tự nhiên sẽ thành hôn.”
“Ta đồng ý với muội.” Giọng nói của hắn rất nhẹ, có vẻ như đang đấu tranh tâm lý dữ dội.
Đấu tranh tâm lý là nên cưới quý nữ dòng dõi thư hương, hay là nữ nhi thương gia giàu có nhất một vùng?
Muốn ói quá.