Chương 8

Ôn Kinh Trập hỏi: “Ngươi cũng biết thanh danh của Tống tiểu thư ở kinh thành à?”

Ta nháy mắt đắc ý, kiêu ngạo nói: “Tiểu tiên nữ trên trần đời, đẹp người đẹp nết, như trích tiên hạ phàm!”

Ta đương nhiên là có hỏi thăm về Tống Hàn Oánh. Thanh danh của nàng ấy tốt đến có hơi thái quá, có người thậm chí còn tuyên bố rằng chính mình tận mắt nhìn thấy Tống đại tiểu thư tay vỗ cành khô, thoáng cái cành khô đâm chồi nảy lộc.

Ôn Kinh Trập dùng ánh mắt lo lắng nhìn lên trán ta, an ủi: “Nàng ấy cướp người yêu của ngươi, làm sao mà lại tốt bụng không để ý như vậy.”

Ta bất mãn: “Nàng ấy là có nỗi khổ. Ta với nàng là khuê mật, lòng ta hiểu rõ nàng.”

Ôn Kinh Trập tỏ vẻ: “Nguyên lai là bị khuê mật cướp mất vị hôn phu.”

Ta: ….

Ta: “Ngươi nói Tống Hàn Oánh trước, thanh danh tốt chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao?”

Ôn Kinh Trập kể ra điển cố thứ nhất.

Hắn kể ‘linh kiếm tử’ nói rằng, ngày xưa chân nhân Hứa Tốn chém gϊếŧ đại xà ở ranh giới Kiến Xương và Tây Bình, lưu lại lời sấm chính là, đề cập đến Dự Vi chi cảnh, Ngũ Lăng trước sau sẽ có 800 người đắc đạo thành tiên.

Ôn Kinh Trập nói: “Ngươi cũng biết nguyên quán của Tống gia là ở nơi nào?”

Ta lắc đầu.

Ta chỉ biết nhà cũ của Tống Hàn Oánh là ở Đồng Thành, còn trước đó từ nơi nào dọn đến thì ta không biết.

Tống đại nhân tự xưng là quận Dự Chương.” Ôn Kinh Trập ám chỉ nói: “Hiện giờ toàn kinh thành đều biết Tống gia là nhân sĩ Dự Chương.”

Ta gian nan nói: “Ý của ngươi là Tống đại nhân muốn dựa vào việc sửa hộ khẩu để phi thăng?”

Ông ấy giống như đang tu luyện

Một loại tu tiên mới.

Ta không hiểu, nhưng cảm thấy rất chấn động.

Chỉ có điều cái này thì có liên quan gì đến Tống Hàn Oánh, một người sửa hộ khẩu cả nhà phi thăng à?

Nếu nói vậy, thì có vẻ tu tiên còn có kỳ thị địa vực.

Ôn Kinh Trập bị mạch não của ta đánh vỡ, trăm triệu lần cũng không ngờ tới: “Như thế nào mà ngươi cũng không nghi ngờ trước xem cái lời sấm này là thật hay giả?”

Ta nói từ xưa đến nay lời sấm thật giả không quan trọng, có người tin hay không mới quan trọng.

Ôn Kinh Trập thán phục: “Kim tiểu thư đại trí giả ngu.”

Ta câm nín.

Có phải là hắn đang ám chỉ ta trông có vẻ không quá thông minh?

Không chắc lắm, nghe thêm một chút thử xem.

Bị cặp mắt cá chết của ta chiếu vào, Ôn Kinh Trập một năm một mười nói ra suy đoán của hắn.

Hắn nói dựa vào việc sửa hộ khẩu tu tiên đương nhiên là không có khả năng, Tống đại nhân chỉ là muốn lợi dụng cơ hội này, tạo dựng thanh thế trong toàn Giang Nam, dùng lời sấm tạo thần.

Lời sấm chỉ ra rõ ràng, trong 800 người thành tiên này có một vị có thể dẫn đầu. Người này không chỉ tự mình phi thăng, mà còn có thể quyết định danh sách những người phi thăng khác.

Ôn Kinh Trập nhỏ giọng nói: “Trước mắt xem ra, người được Tống đại nhân lựa chọn chính là Tống tiểu thư.”

Ta vừa khϊếp sợ với việc Ôn Kinh Trập có thể từ một mớ tin tức rải rác cóp nhặt được mà suy ra kết luận này, vừa lạnh lẽo từ tận cõi lòng.

“Hàn Oánh, là nữ nhi của ông ấy mà.” Ta khó khăn nói.

Ôn Kinh Trập lộ ra vẻ mặt không đành lòng.

Nếu như suy đoán của Ôn Kinh Trập là thật, Tống Hàn Oánh ắt phải chết không thể nghi ngờ.

Ở thời đại này, tạo thần cũng không phải một chuyện quá khó khăn.

Từ Lý Đường đến nay, tu đạo thịnh hành, thế nhân phần đông đều có tín ngưỡng của riêng mình, tin tưởng thế gian này tồn tại thần dị nhân, là người có thể cộng hưởng thiên địa, tương thông quỷ thần.

Chuyện Tống đại nhân muốn làm, đã sớm có tiền lệ.

Từ trong gia quyến nhà quan chọn ra thiếu nữ có độ tuổi tương xứng, tự nhận là người trong lời sấm, thậm chí tự mình quỳ xuống đất bái lạy nữ nhi, lấy đó để tăng cường sự thuyết phục đối cái danh ‘Tiên sứ’, sau đó liên kết với một vài văn nhân tạo thế, cuối cùng thành công chế tạo nữ nhi trở thành trung tâm tín ngưỡng.

Mà cái loại thành công này cần phải thiết lập dựa trên cơ sở người nữ thuận lợi ‘phi thăng’.

Chỉ có nàng ‘phi thăng’, nhóm tín chúng mới có thể hoàn toàn tin phục, thân nhân của nàng mới có thể nhận được hết thảy quyền lực từ lời sấm của tiên nhân.

Cái gọi là phi thăng của Đạo gia có thể được thực hiện thông qua thi giải.

Nói cách khác, nữ hài kia chỉ cần chết đi là được.

Đến lúc đó, tín chúng tràn đầy cửa, thân hữu tụ tập, bọn họ thành kính khẩn cầu xin, hối thúc nàng nhanh chóng chết đi.

Liệt hỏa thiêu đốt cũng được, chìm trong nước sâu cũng thế, binh khí xuyên thân cũng vậy, kính nhờ ngươi sớm lên cực lạc, để lại cho người sống mong ước, tín ngưỡng, quyền lực cùng hết thảy du͙© vọиɠ.

Toàn thân ta lạnh buốt.

Ôn Kinh Trập bảo, hắn nghe nói đã có không ít đại nho viết văn ca tụng Tống Hàn Oánh từ nhỏ đã có tiên duyên, ván cờ của Tống đại nhân đã bày được bảy tám phần, ông ta sẽ không dễ dàng thả Tống Hàn Oánh gả chồng.

Hắn do dự nói: “Hàn Quan không ngu, nói vậy trong lòng cũng có nghi ngờ. Kim tiểu thư nếu báo cho hắn tình huống thực tế, nhất định có thể …”

“Ta muốn cứu a Oánh.” Ta kiên định nói.

Ôn Kinh Trập cả kinh.