Ngày 25 tháng hai, ta đã đến Nhạn Phong Lâu từ rất sớm, trốn ở nhã gian cách vách ôm cây đợi thỏ.
Tống Hàn Oánh không chịu nói gì hết, ta cũng không thể mặc kệ nàng ấy.
Lần trước nghe lén nàng ấy cùng với Lưu công tử thành bắc nói chuyện, thế mà lại bị nàng ấy uy hϊếp, ép ta không được quản chuyện của nàng ấy, nếu không sẽ đoạn tuyệt quan hệ, cũng dặn dò ta mau chóng rời khỏi Lạc Kinh.
Trong ánh mắt nàng ấy, ẩn giấu một tia sáng sắp tắt.
Như là đêm ly biệt năm đó, vừa cô độc vừa tuyệt vọng, nhìn thấy khiến cho lòng ta đau xót.
Ta kéo Ôn Kinh Trập, nghĩ thầm mang theo công cụ hình người thông minh tóm lại cũng không lỗ.
Ôn Kinh Trập không biết nội tình.
Hắn có chút ngượng ngùng, ngồi cách ta rất xa.
Ta còn chưa nói cái gì. Hắn lại tự giác ngộ thái độ phục vụ có chút không tốt, do do dự dự sáp lại gần ta.
Hắn hỏi: “Tiểu thư là muốn gặp người nào sao? Cần Ôn mỗ phối hợp cái gì?”
Ta kỳ quái liếc hắn một cái.
Hắn nhấp môi, trông có vẻ thực lo lắng.
“Ngươi chưa từng tiếp xúc với nữ tử hay sao? Lo lắng như vậy làm cái gì?”
Ôn Kinh Trập không nói gì.
Đã hiểu, ý tứ này nghĩa là chưa từng tiếp xúc.
Ngây thơ vậy à?
Ta mới tính toán chỉ điểm cho hắn vài chiêu, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa vang lên từ nhã gian bên cạnh. Ta hướng Ôn Kinh Trập ý bảo im lặng.
Hai góc trong nhã gian bị ta khoét một lỗ, dùng bồn hoa che lại, thuận tiện cho ta nghe lén bọn họ nói chuyện.
Đáng tiếc lần này ta chỉ nghe được một đống từ vô nghĩa.
Thái độ của Hàn Quan vô cùng ái muội, ngôn từ khắc chế, cũng không giống như hai vị trước đây vừa há mồm đã thông báo lang có tình thϊếp hữu ý.
Hắn ta cùng với Tống Hàn Oánh tựa như cao thủ so chiêu, ngươi một câu ta một câu, hàm súc phong nhã. Như ánh trăng lúc có lúc không, trốn trong mây mù, ai cũng không chịu nói rõ.
Thẳng đến khi Tống Hàn Oánh tự giễu thϊếp như thiêu thân mà quân tâm như đuốc, ai oán rơi lệ.
Hàn Quan lúc này mới mềm lòng nhẹ giọng dỗ dành nàng ấy.
“Ngày yết bảng, trừ bỏ tiểu thư, ai cũng không bắt ta đi được.” Hắn nói câu thề hẹn.
Tống Hàn Oánh nói: “Nhà ta không bắt rể. Hàn lang nếu là có ý, trực tiếp tới Tống phủ cầu thân là được.”
“Có thể gả cho Hàn lang, là may mắn của ta.”
Hai người lưu luyến bịn rịn, sau một lúc lâu mới từng người tự mình rời đi.
Có tiếng bước chân đến gần chỗ bên này của ta, ở ngoài cửa bồi hồi vài bước, cuối cùng chính là nhẹ nhàng gõ cửa vài cái rồi bỏ đi.
Là Tống Hàn Oánh.
Nàng ấy không bước vào, có lẽ là sợ xấu hổ.
Dự cảm xấu trong lòng ta càng lúc càng nghiêm trọng, đang định hỏi Ôn Kinh Trập một chút.
Lại nghe Ôn Kinh Trập nói: “Là bởi vì nhìn thấy Hàn Quan thay lòng đổi dạ, tiểu thư mới thuê Ôn mỗ hay sao?”
Hắn tỏ vẻ khinh thường, cười lạnh: “Nếu ta đoán không sai, nàng kia là đích nữ Tống gia Tống Hàn Oánh. Tiểu thư yên tâm, Hàn Quan không có khả năng trèo cao.”
“Tống tiểu thư kia là một cái hố lửa cực lớn. Không đến mấy ngày, Hàn tiểu công tử sẽ hối hận đã cô phụ ngươi.”
Ta sợ hãi ra mặt.
Quả nhiên, mang theo một cái đầu thông minh đến đây là đúng rồi.
“Nói rộng ra nào.” Ta nhiệt tình rót cho hắn một chén trà nhỏ.