1. Lúc ta đi tìm Ôn Kinh Trập, chính là ngày 22 tháng hai.
Song nguyệt song nhật, đoán mệnh nói là ngày lành.
Ôn Kinh Trập ở lại trong một cái miếu cũ bên ngoài thành, tuy hơi vắng vẻ hẻo lánh nhưng tiền thuê cực rẻ, chỉ có 50 văn tiền mỗi tháng.
Lúc ta đến, hắn đang ngồi khuất chân bên cửa sổ, tự chơi cờ với chính mình.
Nhìn bàn cờ cùng với quân cờ bằng gỗ có thể đoán được đây là đồ tự chế (DIY), rất chất phác.
“Kim tiểu thư tới thăm không biết là có chuyện chi?” Ôn Kinh Trập ngừng bố trí ván cờ: “Nếu là đến để bồi thường thuốc men cho vị hôn phu kia của ngươi, vậy thì không cần.”
Chuyện bọn họ bị thương, lại nói tiếp xác thật là Hàn Quan sai.
Hàn Quan đối với cái vị Ôn Kinh Trập không biết từ đâu nhảy ra đoạt Giải Nguyên của hắn, cảm thấy rất không phục, ngày ấy liền quấn lấy Ôn Kinh Trập đòi văn đấu. (Giải Nguyên: thủ khoa kỳ thi hương)
Ôn Kinh Trập cảm thấy phiền phức.
Hai người giằng co trên con phố tây, bị các quý nữ đang ngồi xổm hai bên ngắm trai, à không, chọn rể vừa vặn nhìn thấy.
Không biết là cô nương nhà nào không có mắt, cố tình noi theo người xưa ném quả lên xe, đem cành hoa cùng với trái cây trong tay đều ném mạnh về phía hai người. Các quý nữ khác thấy thế cũng ào ào làm theo.
Tháng hai ở Lạc Kinh chỉ có hoa mai nở. Mặc dù là cành hoa nhưng mà đồng loạt phóng ra từ khắp các cửa sổ hai bên có thể so với ám khí, sát thủ nhìn thấy còn phải than một câu ‘nhan sắc hại chết người’.
Hai người tránh không kịp, lần lượt nằm ngang vào y quán.
Thẳng đến hôm nay, vết thương trên trán của Ôn Kinh Trập mới kết vảy.
“Chuyện của Hàn Quan cùng ta không quan hệ, hôm nay tới chỉ là hướng về Ôn công tử, hỏi cái giá.” Ta nói thẳng: “Thuê ngươi 100 ngày cần bao nhiêu tiền?”
“Thuê ta làm cái gì?”
“Làm hôn phu của ta. Yên tâm, không có bất luận tiếp xúc thân thể hay tay chân gì, càng không cần dời hộ sửa tịch.”
Ôn Kinh Trập dùng ánh mắt khϊếp sợ nhìn ta: “Tiểu thư nói đùa. Ôn mỗ dù nghèo cũng không đến mức bán thân, huống hồ tiểu thư còn có hôn ước trên người.”
“Một ngày hai lượng.”
“Tiểu thư mời về.”
“Mười lượng!” Ta nhìn thấy cổ họng Ôn Kinh Trập giật giật.
“Ta cùng tiểu thư nếu như liền cành, vậy không khác gì đoạt thê tử của người khác.” Hắn gian nan nói ra: “Thanh danh của Ôn mỗ …”
“Hai mươi lượng.”
Bây giờ giá nhà đất trong kinh thành cũng không vượt quá ba bốn trăm lượng. Một ngày hai mươi lượng, trăm ngày tính tới là hai ngàn lượng, đủ cho hắn mua được ba bốn cái bất động sản trong kinh thành.
Ta tiếp tục tăng giá: “Nếu như kỳ thi mùa xuân, ngươi có thể đạt thứ tự cao hơn Hàn Quan, ta lại khen thưởng thêm hai trăm lượng.”
Ôn Kinh Trập thẳng lưng lại, chắp tay hành lễ với ta, ngữ khí vô cùng chân thành: “Thanh danh Ôn mỗ thật sự là không đáng nhắc tới!”
Hắn thu hồi quân cờ, đem hết thảy thi từ ca phú sách vở mà hắn có bày hết lên trên bàn.
“Tiểu thư yên tâm, Ôn mỗ nhất định sẽ đọc nát sách.”
Ta bị chọc cười: “Học thức của công tử ta hiểu rõ. Ta có thể ứng trước cho ngươi 500 lượng. Kỳ thi mùa xuân sắp đến, công tử hẳn là rất cần số tiền này đi.”
Mặc dù triều đại này đã thi hành hồ danh chế, nhưng giám khảo vẫn có thể dựa theo chữ viết để phán đoán thân phận thí sinh, gian lận như cũ vẫn thịnh hành. Đặc biệt là kỳ thi kiến thức tổng quát.
(hồ danh chế: khi chấm thi sẽ che tên thí sinh trên bài thi.)
Quan chủ khảo là Liễu thừa tướng, ngạch cửa nhà ông ta đều sắp bị các thí sinh đạp bể.
Bần hàn như Ôn Kinh Trập, hiển nhiên không đủ tư cách tiến vào Liễu gia giao nộp tác phẩm của chính mình.
Ôn Kinh Trập nháy mắt đã hiểu ý tứ của ta, hắn thở dài tự giễu: “Gian khổ học tập chung quy không bì được lầu son gác tía.”
“Tình thế mạnh hơn người. Ôn công tử không phải người cổ hủ, trước cứ cho mình giành lấy cơ hội cạnh tranh công bằng đi.” Ta trấn an nói.
Ôn Kinh Trập nhướng cao đôi mày, lúc này mới hiển lộ ra ngạo khí của mười bốn châu Chiết Giang: “Tiểu thư có tin không, cuối cùng sẽ có một ngày, Ôn mỗ có thể khiến cho hàn môn đệ tử không cần lo lắng vì tiền.”
Hắn liếc mắt nhìn ngân lượng mà ta mang tới, hướng về phía ta trịnh trọng nói: “Ngày sau làm quan, Ôn mỗ tất sẽ tiến hành hoàn thiện hồ danh chế, để tất cả bài thi thống nhất sao chép lại chấm bài, để cho tất cả thí sinh đều nhận được đối đãi công bằng trên khoa trường.”
“Tiểu thư thuê ta vì lòng riêng, nhưng tuyệt đối không lỗ vốn. 500 lượng này, tiểu thư mua chính là tương lai của vô số đệ tử nhà nghèo.”
Ánh mắt của hắn sáng quắc, chiếu đến khiến cho ta bắt đầu chột dạ trong lòng.
Theo mẫu thân kinh thương nhiều năm, ta đã bán bánh vẽ cho vô số người, tự nhiên biết cách làm như thế nào nâng người khác lên, khiến họ cả người lâng lâng.
Nhưng lời nói này của Ôn Kinh Trập như cũ vẫn làm lòng ta chấn động, có lẽ là bởi vì hắn không dùng bất cứ thuật nói chuyện nào ngoài giọng điệu chân thành.
Chân thành mới là sát khí lớn nhất.
Cái này gần như khiến cho ta muốn nói thật với hắn, nhiêu đó tiền không bằng một phần mười ta kiếm được từ việc buôn bán tin tức của nhóm sĩ tử.
Trong mớ tin tức này, của Ôn Kinh Trập hắn là được hoan nghênh nhất, mang đến tiền lời cho ta cũng là nhiều nhất.
Huống hồ, trước đó vài ngày, hắn cùng với Hàn Quan bị cành hoa ném bị thương cho ta linh cảm mới. Ta liên hệ tiệm vải chế tạo gấp vài loại hoa giả bằng lụa, tạo thanh thế cho bảng xếp hạng ‘mười hai hoa thần bảng’.
Ta cho người bịa ra là Ôn Kinh Trập chỉ thích hoa sen, dùng mánh lới này để bán hoa sen lụa cho những người yêu thích hắn, thu tiền đếm mỏi cả tay, bận rộn mãi từ đó đến hôm nay.
Nhưng cuối cùng cái gì ta cũng chưa nói, dưới ánh mắt cảm kích của Ôn Kinh Trập nhanh nhẹn rời đi.
Ở trên người Hàn Quan chịu thiệt một lần, ta sẽ không tái phạm sai lầm tương tự.