Tống Hàn Oánh cũng không chịu nói gì với ta, chỉ là muốn ta nhân lúc còn sớm mà chuẩn bị.
Ta cùng với Hàn Quan là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, hai nhà đã sớm định xong hôn sự, lục lễ rồi tới niên lễ, chỉ đợi tháng ba yết bảng xong là có thể tổ chức hôn lễ ngay tại kinh thành.
Bây giờ đã là tháng hai, thϊếp mời cùng với tiệc rượu chiêu đãi đã sớm chuẩn bị xong.
Ta tính tới tính lui hết thảy phí tổn của mấy nghi thức này, trong lòng rỉ máu.
Ta quyết định đi tìm Hàn Quan nói chuyện sòng phẳng.
Cái khác không nói, nếu là do lỗi của hắn mà dẫn tới hôn lễ bị hủy bỏ, tổn thất kia thế nào cũng phải để cho hắn to đầu.
Đương nhiên ta thừa nhận hành vi ‘câu cá’ của Tống Hàn Oánh cũng không ổn, cho nên ta có thể chiết khấu một phần.
Nào ngờ ta còn chưa nhích người, thư đồng của Hàn Quan đã vội vã tìm tới cửa.
Hắn thở hồng hộc nói: “Công tử, công tử bị thương rồi!”
Ta cả kinh, báo ứng đến nhanh vậy sao?
Xem ra khoảng thời gian trước bái Bồ Tát còn rất linh nghiệm, về sau phải chăm chỉ đi bái ngài ấy.
Y quán, Hàn Quan cùng với một vị nam tử khác song song nằm chung một cái giường.
Lúc ta đến đó, Hàn Quan đang giãy giụa muốn thoát khỏi cái giường kia, nhìn thấy ta, hắn mừng rỡ ra mặt: “Châu Châu, muội đỡ ta một chút.”
Hắn còn ra vẻ ghét bỏ nhìn người đang nằm bên cạnh: “Thật đen đủi.”
Đối phương chống một tay ngồi dậy, tỉnh bơ nói: “Hàn huynh sao có thể để một nữ tử dìu đỡ? Tại hạ đến giúp ngươi.”
Người nọ nhanh chóng thò chân ra, nhanh nhạy không hề giống một người vừa mới tỉnh dậy, một cái chân vững vàng đá vào hông của Hàn Quan.
Không có điểm tựa, Hàn Quan giống như một cái bánh xe lăn từ trên giường xuống, chóp mũi không trượt phát nào đập vào sàn nhà.
“Ôn Kinh Trập!” Hắn che cái mũi lại, tức run tay.
Ôn Kinh Trập chỉ chỉ vào cái trán đang bị thương của mình: “Hàn huynh đừng nóng giận, gậy ông đập lưng ông mà thôi.”
Nói xong thì hướng về phía ta gật đầu coi như là chào hỏi, sau đó phất tay áo thong thả rời đi.
Hàn Quan muốn đuổi theo, bị ta ngăn lại.
“Máu mũi.” Ta chỉ vào mũi hắn.
Hai dòng chảy đỏ thắm từ trong mũi hắn rơi xuống dưới.
Hàn Quan giận tái mặt, oán hận nói: “Ta đã sớm nói, muội không nên đưa Ôn Kinh Trập tới đây. Bây giờ …”
“Huynh vì vậy mà oán ta?” Ta chăm chú nhìn hắn.
Hàn Quan mất tự nhiên quay đầu sang hướng khác: “Ta chỉ thuận miệng nói thôi. Con người hắn ta thật sự đáng ghét.”
Hắn quay lại nhìn ta, cười cười: “Là ta không đúng, Châu Châu, chúng ta đi xem hôn phục đi. Kim bá mẫu bảo đã làm xong rồi.”
Vẻ mặt hắn vô cùng tự nhiên: “Đúng lúc, huynh cũng có việc muốn thương lượng với bá mẫu.”
Về đến nhà, Hàn Quan dỗ ta về phòng trước, một mình cùng với cha nương ta bước vào thư phòng.
Không biết bọn họ đã nói những gì, lúc cha nương ta ra ngoài, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Khó được một lần, nương không đưa đồ gì cho Hàn Quan mang về tặng bá mẫu, chỉ là hờ hững phân phó hạ nhân tiễn khách.
Ngày hôm sau, nương ta liền gọi ta lên phòng riêng ở trà lâu, nhìn các thư sinh dưới lầu cao thấp đánh giá.
Lúc gần đi, nương nhíu mày làm như lơ đãng nói: “Châu Châu, nếu như chúng ta không kết thân cùng Hàn gia, con có thể chịu được không?”
Ta hơi dừng lại, trong lòng đã có quyết định.