Nàng thật bình tĩnh, ta thật khϊếp sợ.
Ta do dự mở cửa phòng ra.
Nữ tử túm chặt lấy cổ tay của ta, lách người chen vào.
Tay trái nàng ấy dỡ mạng che mặt, tay phải lưu loát đóng chặt cửa lại.
“Là ta.” Nàng ấy cúi sát người vào, lông mi thật dài gần như là quét vào má ta: “Cái biểu tình này của muội là sao đấy, không quen biết ta à?”
Tuy rằng nói như vầy cũng không phúc hậu cho lắm, nhưng mà giờ khắc này ta có chút thông cảm cho ba tên nam nhân kia.
Mỹ nhân như thế này, ai có thể kiềm lòng được đâu.
Thấy ta không nói lời nào, vẻ mặt mỹ nữ ai oán. Nàng ấy hừ một tiếng: “Hôm qua còn là thanh mai, đến nay liền thành hoa tàn ngày mai. Kim tiểu thư thật đúng là quý nhân hay quên.”
Cái phong cách ‘hừ’ ngạo kiều này, sao mà quen tai như vậy.
“Tống Hàn Oánh?”
“Trước kia lúc ở bên ta ngắm trăng sáng, luôn gọi ta là Oánh Oánh, bây giờ người mới hơn người xưa, lại gọi người ta là Tống Hàn Oánh?” Nàng ấy cười lạnh một tiếng: “Đáng tiếc người mới kia của muội, cũng không phải là thứ tốt lành gì.”
Nàng ấy móc ra một khối ngọc bội, đường vân xanh biếc, cùng với bên dưới có thắt một chuỗi ngọc màu lam nhạt: “Nè, đây là trúc mã tốt Hàn Quan của muội tặng cho ta đấy. Ta vừa nhìn tỷ lệ này liền biết, khẳng định đồ mà muội tặng cho hắn.”
Nàng ấy đem ngọc bội quơ quơ trước mặt ta: “Ngươi mở to hai mắt mà nhìn cho kỹ, coi gã là cái loại mặt hàng gì.”
Nàng ấy mặt thì mỉm cười, giọng nói thì hiền lành: “Còn chưa sáng mắt ra, ta liền quạt chết muội.”
Nhất thời, ta bi thương từ tận đáy lòng.
Tống Hàn Oánh giận dữ: “Ngươi dám vì một nam nhân mà khóc sướt mướt?”
Ta nói ta khóc chính là vì tiểu thanh mai thanh tú ưu nhã, nói chuyện nhỏ nhẹ của ta. Bây giờ cái nữ nhân há mồm ngậm miệng đòi quạt chết ta làm sao có thể là nàng ấy.
Hình tượng nàng ấy trong lòng ta sụp đổ so với Hàn Quan thay lòng đổi dạ còn khiến cho ta cảm thấy khó chịu hơn.
-----------------
Ta cùng Tống Hàn Oánh kết giao như thế nào?
Cha ta cùng với cha nàng ấy đều là người ở Đồng Thành, học cùng trường, theo cùng thầy, thi hương cùng năm, cảm tình không phải tốt bình thường.
Chỉ có điều trình độ học vấn của hai vị này như trời với đất, yết bảng năm ấy, tên của cha ta không biết rong chơi nơi nào, còn tên của cha nàng thì treo cao đầu bảng.
Nhiều năm sau, cha ta làm rể phú thương Giang Nam, ăn cơm mềm, cha nàng ấy một bước lên mây, ăn quan lương. Bọn họ đều có tương lai tươi sáng.
Đương nhiên lúc đó đã làm tuần phủ Giang Nam, Tống đại nhân không nghĩ như vậy.
Ông ấy thấy bạn thân cùng trường ngày xưa phải dựa vào nữ nhân và nhạc gia ăn cơm mềm, rất là thổn thức, năm lần bảy lượt mời cha ta nhập phủ làm việc, khuyên bảo cha lại đi kiếm một cái công danh.
Lão cha của ta thật sự chịu không nổi, thành khẩn nói với vị hảo tâm như huynh trưởng này: “Tống huynh, đại phu nói dạ dày ta không tốt, chỉ có thể ăn cơm mềm.”
Tống đại nhân bị tức ngã ngửa.
Ông ấy bắt đầu thay đổi mục tiêu: “Châu Nhi còn nhỏ, ngươi đưa con bé đến phủ của ta đọc sách nhiều hơn. Bằng không một nữ nhi thương gia, sau này làm sao tìm được lương duyên?”
Ông ấy liếc xéo cha ta một cái: “Tóm lại cũng không thể chọn người dạ dày không tốt.”
Chiêu này thì cha ta không đỡ nổi.
Có thể đi theo Tống đại nhân danh chấn thiên hạ đọc sách luôn là chuyện tốt, lão cha nhanh chóng nhét ta vào Tống gia.
Tống Hàn Oánh khi đó mới 4 tuổi, so với ta thì lớn hơn vài tháng, nhưng đã có khí chất của tiểu thư khuê các, hành động cử chỉ rất là trầm ổn.
Cha ta nói, người ta vỡ lòng đọc thi thơ, còn ta còn đang nghịch bùn.
Tống đại nhân rốt cuộc bị công việc quấn thân, là Tống Hàn Oánh nắm tay của ta, dạy ta đọc sách viết chữ.
Nàng ấy học cái gì cũng cực nhanh, sau đó xoay người dạy lại cho ta. So sánh với nàng ấy, ta như là dã nhân chưa được khai sáng.
Có một lần, Tống đại nhân đến kiểm tra việc học của chúng ta, đề là thơ của Đỗ Tử Mỹ.
Ta đọc đến câu ‘khu nhi lao tửu giới’, phía sau là gì sống chết cũng không nhớ ra. Đầu đầy mồ hôi lạnh, nhìn lướt qua Tống Hàn Oánh đang lặng lẽ viết chữ ‘hẹ’ (非) trên bàn.
Ta há mồm đọc tiếp: “Dạ vũ rau hẹ non lại dài, cắt tới trộn cơm ngào ngạt hương!”
Tống đại nhân đứng hình vài giây.
Tống tiểu thư cũng y chang đứng hình bấy nhiêu giây.
Sau một lúc lâu, Tống đại nhân hít một hơi thật sâu: “Châu Nhi, đưa tay ra.”
Ta ngay lập tức suy sụp. Hầy, ta còn tưởng là mình mèo mù vớ cá rán có thể đối thơ được chứ.
Thời khắc nguy cấp Tống Hàn Oánh che chắn trước người ta: “Cha, Châu Nhi tuy là câu thơ này tuy không phù hợp với bối cảnh, nhưng cũng rất thú vị, hơn nữa cùng với ý thơ ban đầu cũng tương xứng, có thể thấy được muội ấy có tiến bộ.”
Tống Hàn Oánh từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng chưa từng ngỗ nghịch trưởng bối, đây là lần đầu tiên ta thấy nàng ấy làm trái với ý tứ của phụ thân.
Một khắc kia, trong mắt ta, nàng ấy tỏa ra hào quang vạn trượng.
Ngày đó ta không bị đánh. Ta vui vẻ muốn chết, rạo rực túm lấy cánh tay Tống Hàn Oánh, phấn khích mà gọi tỷ tỷ ơi tỷ tỷ à.
Tống Hàn Oánh đỏ mặt, không diễn nổi cái phong cách trưởng tỷ ngày xưa nữa, dịu dàng nói với ta câu thơ kia là ‘Dạ vũ tiễn xuân hẹ, tân xuy gian hoàng lương’.
“Muội phải nhớ cho kỹ đó.”
Từ nay về sau, vô số lần sau khi tan học, nàng ấy tiễn ta qua hành lang dài, lần nào cũng dùng những lời này nhắc nhở ta trước lúc rời đi.
Thẳng đến một buổi cuối cùng, Tống đại nhân thăng chức, muốn dẫn cả gia đình dời đến kinh thành. Nàng ấy mới không nỡ mà nắm chặt tay ta, một hai bắt ta phải ở cùng nàng một đêm.
Buổi tối ngày hôm đó, chúng ta dựa vào nhau, ríu rít nói rất nhiều chuyện trên đời.
Đương nhiên đa số thời điểm đều là ta nói, nàng ấy dịu dàng lắng nghe.
Cuối cùng đến khi ta mơ mơ màng màng, nghe được nàng ấy nói: “Châu Châu thật là một bảo bối nhỏ, cho nên bá phụ bá mẫu mới đặt cho muội cái tên Châu Châu này.”
Ta lẩm bẩm: “Mới không phải. Cha ta nói, là bởi vì ta đã từng cười ngu ngơ như một con heo con, nên mới gọi ta như vậy.”
( Châu trong châu ngọc, cùng với từ trư – con heo trong tiếng trung đều phát âm là [zhū] ).
Tống Hàn Oánh cười, trong tiếng cười giấu đi vài phần hâm mộ.
Lúc đó ta không rõ, tên nàng lấy chữ trong câu ‘Trạm nếu hàn băng oánh’, vừa có ý thơ lại nghe rất hay, cần gì mà phải hâm mộ ta.
Tống Hàn Oánh không giải thích.
Đêm đó nàng ấy hát ru ta ngủ, xướng một câu ‘khuê oán’ không phù hợp với lứa tuổi của chúng ta, cái câu ‘Chợt thấy dương liễu bên đường xanh biếc, hối giáo phu tế mịch phong hầu’ xướng lên vừa uyển chuyển lại sầu bi.
Bình minh đã đến, chúng ta phải chia tay, Tống Hàn Oánh nói với ta: “Châu Nhi hãy sống thật vui vẻ bình an. Đừng quên ta.”
Từ nay về sau, nàng ấy Lạc Kinh, ta ở Giang Nam.
Giang Nam mỹ nhân như mây, ta lại chưa bao giờ nhìn thấy người nào giống như Tống Hàn Oánh, có một đôi mắt sóng sánh như nước hồ thu.
Từ đó chúng ta chưa từng gặp lại nhau, toàn dựa trên thư từ liên lạc lúc nhỏ.
Một Tống Hàn Oánh nghiêm khắc lễ nghi quy cũ như vậy, nơi nào sẽ lén gặp ngoại nam như bây giờ, còn cùng lúc là ba người nữa chứ?
Ta hỏi thẳng: “Có phải tỷ đã gặp chuyện gì hay không?”
Tống Hàn Oánh lảng tránh ánh mắt của ta, nàng ấy không trả lời mà nói: “Năm nay trong đám thư sinh, chỉ có Ôn Kinh Trập có thể xem như lương xứng. Chỉ là hắn ta có chút khó chơi, Châu Nhi xem xem có thể trực tiếp sau khi bảng hạ thì đem người tóm trở về.”
Nàng ấy rũ mắt, vẻ mặt hờ hững: “Bất quá nam nhân cũng không phải thứ tốt đẹp gì. Chỉ cần muội có thai, bỏ cha lấy con không gì tốt hơn.”
Ta: …………..
Tống Hàn Oánh mấy năm nay rốt cuộc đã trải qua cái gì vậy?