Chương 12

Đậu xanh!

Ta tức tới mức muốn ấn huyệt nhân trung.

Vốn tưởng rằng thằng nhãi này muốn đi Tống phủ, sau đó mới quay lại đây nói từ hôn, thời gian lượt đi lượt về hẳn là không đuổi kịp tiệc cưới, nên mới không cần bận tâm tới hắn, nào ngờ ….

Ôn Kinh Trập nhéo nhéo lòng bàn tay của ta, ý bảo đừng lo lắng.

Chàng ấy sửa lại áo ngoài, không hề hoảng hốt, chuẩn bị đấu võ mồm với Hàn Quan.

Hàn Quan nói đây là trời xui đất khiến, Ôn Kinh Trập ngươi không biết xấu hổ mau trả vợ lại cho ta.

Ôn Kinh Trập nói Hàn huynh hôm qua không mù màu, hôm kia không mù màu, cớ sao hôm nay ngươi lại mù màu, kêu ngươi mặc đồ đỏ ngươi lại mặc thành xanh.

Vẻ mặt chàng ấy vô cùng bình tĩnh nhưng giọng điệu thì âm dương quái khí, chỉ kém chưa nói thẳng: “Là ngươi cố ý.”

Tân khách vẻ mặt vi diệu.

Hàn Quan tự biết đuối lý, nên quay đầu sang khép nép nói với ta: “Châu nhi, ta sai rồi. Muội tha thứ cho ta lần này. Muội nhìn bảng vàng không có, ta …”

Ôn Kinh Trập bắt lấy cái tay đang duỗi ra trước mặt ta, nhẹ nhàng đẩy ra: “Hàn huynh, vậy ngươi hẳn biết ta là Trạng Nguyên rồi. Cùng chung một bảng, ta đầu bảng, quân cuối bảng, đầu cuối tương liên, thật là có duyên.”

Hàn Quan còn chưa kịp cãi lại, thì nương ta đứng quan sát từ xa, hớn hở ra mặt.

Bà ấy quát lớn: “Tiểu tử Hàn gia, lần trước ngươi nói điều kiện với nhà chúng ta, nói là nhà chúng ta không đáp ứng thì cửa hôn nhân này liền không thành được.”

“Làm sao vậy? Bây giờ chúng ta không trèo cao Hàn gia, ngươi còn tới ầm ĩ cái gì?”

Nương ta đá mắt qua, người hầu hiểu chuyện lập tức xông lên.

“Tới tới tới, nhanh tay đưa hiền tế của ta vào động phòng, đừng lỡ giờ lành.” Nương cười cười, nói với người Hàn gia, đặc biệt là tiểu nương của Hàn Quan: “Đi đến hôm nay, Kim gia ta chưa từng sai, là các ngươi lòng tham không đáy.”

Bà cho ta một ánh mắt, ý tứ là nơi này có lão nương, con mau chóng thu phục con rể, đừng để cho nó chạy mất.

Ta thức thời kéo tay Ôn Kinh Trập chạy trối chết.

---------

Sắc trời đã tối, cổng thành rất nhanh sẽ khép lại.

Phải nhanh lên mới được.

Ta thay hỉ phục tròng lên người của Tống Hàn Oánh, để cho nàng ấy đi cùng một xe ngựa với Ôn Kinh Trập ra khỏi thành, bên đường rải đầy tiền mừng, cần phải để cho tất cả mọi người đều biết được Trạng Nguyên lang cùng với thê tử ra khỏi thành tế bái mẫu thân đã mất.

Ta thì ngụy trang làm thương nhân, chen lẫn vào đội xe cưỡi ngựa đi ra khỏi thành, thời gian sai khác với bọn họ.

Một đường không ngừng tăng tốc, cuối cùng xe ngựa vừa kịp ra khỏi trước khi cửa thành đóng lại.

Tối nay đúng là thời gian khỏi hành của mấy thương đội Kim gia.

Một đội đi về Giang Nam thu mua hàng tơ lụa, một đội đi Tây Nam thu mua lá trà, một đội chạy về Lĩnh Nam chờ sau khi vải chín liền thu hoạch chế biến thành “Vải sấy” rồi chở ngược về Lạc Kinh.

Không từ mà biệt, trăm ngàn lời muốn nói hóa thành một cái nắm tay thật chặt, ta dùng sức lắc lắc tay nàng ấy: “Trân trọng.”

Tống Hàn Oánh hai mắt đẫm lệ, nức nở nói: “Trân trọng.”

Chúng ta đều biết, lần này từ biệt, không biết bao giờ mới có thể gặp lại nhau.

Nhìn theo bóng dáng nàng ấy rời xa dần, ta thay áo cưới. Ôn Kinh Trập xoay lưng lại đứng cách đó không xa chờ ta.

Ta hít hít cái mũi, một cái khăn tay yên lặng đưa đến trước mặt.

“Cám ơn.”

“Không có chi. Đi thôi, sắc trời đã tối, chúng ta đến khách điếm trước.” Ôn Kinh Trập còn chưa nói xong, liền thấy từ xa bập bùng ánh lửa. Một đám người giơ đuốc cưỡi ngựa chạy về phía chúng ta.