Chương 11

Yết bảng ngày đó, ta dựa theo kế hoạch đã chuẩn bị từ trước, dẫn theo một đám hạ nhân đi bắt rể.

Dòng người hỗn loạn, ta tìm hơn nửa ngày mới nhìn thấy Ôn Kinh Trập đang chạy trốn khắp nơi.

Tóc tai tán loạn, gương mặt hồn vía lên mây, chàng oán: “Sao tiểu thư tới chậm như vậy, có biết mấy nhà kia dã man như nào không?”

Chàng ấy vừa ai oán vừa nôn nóng được ta bắt, giơ tay ra hỏi: “Muốn trói lại không?”

Này cũng quá phối hợp.

Bổn tiểu thư bắt rể sao có thể dùng phương pháp dã man như vậy?

Ta yên lặng mở bao tải ra.

Ôn Kinh Trập nhanh nhẹn chui vào, còn dùng tay sờ sờ bao tải, ngạc nhiên hỏi: “Cái thứ cộm cộm này là đá quý sao?”

“Đúng vậy.”

Phiên bản cao cấp đính đá quý bảy màu, bao tải thêu tơ vàng, rất xứng đôi với giá trị con người của Trạng Nguyên lang.

Ta ra lệnh cho người đem cái bao tải quý giá tặng kèm người sống cùng nhau ném lên xe ngựa, ngược về Kim phủ.

Ôn Kinh Trập bất ngờ hỏi ta: “Bao tải này là trước kia tiểu thư chuẩn bị cho Hàn Quan hay sao?”

“Liên quan gì đến ngươi?” Một giọng nữ bực bội cắt ngang chàng ấy: “Cho ngươi đã là tốt lắm rồi, còn nhiều chuyện như vậy?”

“Tống tiểu thư hà tất nóng tính như vậy?” Ôn Kinh Trập nhịn lại cái nết thường ngày.

Đúng vậy, Tống tiểu thư, trước mắt trong cỗ xe ngựa này còn giấu thêm một cái bao tải khác, chính là kinh thành đệ nhất tài nữ - Tống Hàn Oánh.

Hôm nay yết bảng, ngày mai còn có Quỳnh Lâm Yến, Tống đại nhân bận tối tăm mặt mũi ở Lễ Bộ, đúng là thời cơ tốt để bắt cóc Tống Hàn Oánh.

Nàng ấy đổi nam trang, được người an bài trong một cái bao tải, trà trộn trong dòng ngươi tiến vào xe ngựa.

Tất nhiên, xe ngựa không có bất kỳ dấu hiệu gì.

Sắp đến Kim phủ, xác nhận xung quanh đã an toàn, ba người chúng ta mới hội họp.

Ta ngồi trên băng ghế, hai người họ ngồi bao tải.

Không bao lâu, bao tải Ôn Kinh Trập vang lên âm thanh khó chịu: “Tống tiểu thư, xe ngựa chật chội, mong rằng ngài khống chế tốt tay chân của mình.” Chàng ấy ôm hận nói: “Ngài đá ta.”

Tống Hàn Oánh: “Châu Châu, hắn nói xe ngựa nhà muội nhỏ kìa.” Nàng còn khẽ cười ra tiếng: “Chắc là Ôn công tử không biết? Xe ngựa của Châu nhi nhà ta có trình độ hào hoa xa xỉ, toàn bộ kinh thành không có mấy nhà có thể so được đâu.”

Ôn Kinh Trập nháy mắt thở phì phì.

Đột nhiên chàng ấy cười thảm một tiếng, tự giễu nói: “Kinh Trập từ nhỏ nhà nghèo, không có kiến thức rộng rãi như Tống tiểu thư, khiến cho Kim tiểu chê cười rồi.”

Tống Hàn Oánh: …..

Ta không dám nặng lời nữa, nam trà xanh thật đáng sợ.

----------

Dặn dò hạ nhân nhét Tống Hàn Oánh từ cửa hông vào động phòng, ta tóm lấy Ôn Kinh Trập bị trùm đầu từ cửa chính tiến vào.

Thân bằng ngồi đầy.

Tuy hai nhà đều ở Giang Nam, nhưng tông tộc quan trọng đều tự mình tới kinh thành xem lễ. Đặc biệt là nhà ta.

Buổi hôn lễ này thật đúng là làm cho bọn họ xem.

“Nhất bái thiên địa! Nhị bái cao đường! Phu thê đối bái!”

“Kết thúc buổi lễ!”

Người Hàn gia cho rằng ta tức giận vì từ ở rể biến thành gả nữ, mới cố ý để tân lang đội khăn voan, nên không nói gì.

Ôn Kinh Trập và Hàn Quan vốn có vóc người tượng tự, phối hợp thêm động tác, không ai hoài nghi tân lang đã âm thầm đổi sang người khác.

Khi Ti nghi hô lên “Đưa vào động phòng”, ta dắt tay Ôn Kinh Trập đi vào, trong lòng thở phào một hơi.

“Chậm đã!”

Ta quay đầu lại nhìn thấy.

Từ ngoài cửa Hàn Quan xiêu xiêu vẹo vẹo chen vào, mồ hôi đầy đầu, dáng vẻ chật vật: “Sai người rồi!”