Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bắt Rể

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngày 30, khoa khảo bắt đầu.

Ta lấy cớ có việc không tiễn Hàn Quan đến trường thi, quay đầu lại kêu xe ngựa đi đón Ôn Kinh Trập.

Ôn Kinh Trập vén rèm lên phát hiện là ta, hơi bất ngờ, ngay sau đó nhẹ giọng bảo: “Kim tiểu thư là tới đưa ta đi thi sao? Đa tạ.”

Ta nhìn thấy mi mắt của hắn cong cong, nghĩ thầm thằng nhãi này thật đúng là dễ thỏa mãn: “Nên là.”

Hắn mỉm cười ngồi xuống: “Ôn mỗ còn lo lắng Kim tiểu thư vẫn còn chưa dứt tình cũ với Hàn Quan, muốn đi đưa hắn chứ.”

“Ta còn không đến mức tiện như vậy.”

Ôn Kinh Trập nói: “Vậy là tốt rồi.”

Một đường đưa hắn đến trường thi, lúc hắn xốc mành xe chuẩn bị bước xuống thì đột ngột quay đầu nhìn ta nói: “Giúp người giúp tới cùng, ta lấy cho tiểu thư cái danh Trạng Nguyên nhé?”

Một thân khí phách, ánh mắt trong trẻo, hắn bảo: “Ta nói sẽ không để cho tiểu thư làm ăn lỗ vốn.”

Có thể tham gia thị hội đều là thanh niên tài tuấn khắp nơi, thi hội xong còn có thi đình. Người này phải tự tin bao nhiêu mới dám ở thời điểm này nói mình muốn lấy cái danh Trạng Nguyên?

Nhưng mà ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại nói: “Ta tin ngươi.”

Hắn cười, coi như thật mà gật đầu, cẩn trọng nói: “Lời đã nói ở đây, ta không thi đậu Trạng Nguyên thì thật không phải phép.”

“Nàng chờ ta!”

Hắn lưu loát nhảy xuống xe, góc áo màu xanh vẽ ra một đường cong phóng khoáng.

Thật là kỳ quái.

Rõ ràng mới trước đây chúng ta còn cách nhau xa như vậy, chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, thế mà có thể trò chuyện vui vẻ như vậy.

Không lâu, thi hội đã có kết quả, Ôn Kinh Trập quả nhiên như dự đoán đứng đầu bảng.

Thi đình ngày ấy, chàng ấy mang theo vẻ mặt vô cùng tự nhiên, bước ra từ Tử Cấm Thành, còn có tâm tình hỏi ta có ăn quýt ngự cống hay không.

“Ngươi đi thi còn đem đồ ăn về?”

Chàng ấy đắc ý cười cười: “Bệ hạ thưởng. À, chia cho nàng một nửa.”

Chàng ấy móc ra mấy quả quýt nho nhỏ từ trong ngực, trên quả còn vương hơi ấm từ nhiệt độ cơ thể chàng.

Ta hỏi: “Nếu ngươi thi được Trạng Nguyên, hợp tác trước kia của chúng ta còn hiệu lực không?”

Chàng ấy kinh ngạc: “Trạng Nguyên thì bị giảm thứ hạng sao?”

Ta bị chọc cười. Trạng Nguyên đương nhiên không phải giảm thứ hạng, chỉ là lúc đó ta không ngờ được chàng ấy thế mà có thể giành được thật.

Tiền tài tất nhiên làm người động lòng, nhưng từ xưa sĩ nông công thương, thương nhân là hạ đẳng nhất. Có tiền đồ tốt hơn trước mặt, vì cái gì phải để cho một nữ nhi thương hộ liên lụy? Càng không nói đến ước định của chúng ta là tiết mục cướp lầm rể, đối với chàng ấy mà nói cũng chả vinh quang.

Nói cách khác, hiện giờ ta không còn là lựa chọn tốt nhất của chàng ấy.

Ôn Kinh Trập ung dung thong thả lột vỏ quýt: “Kim tiểu thư yên tâm đi, không phải lúc này ta mới cảm thấy mình có thể thi được Trạng Nguyên đâu.”

“Nói chung, mỗi một thí sinh khi đứng trước trường thi đều cho rằng chính mình là Trạng Nguyên tương lai.”

Chàng ấy lột xong quả quýt liền nhét nó vào trong tay ta: “Cho nên lúc ấy ngài ra đã là giá của Trạng Nguyên.”

Ta không biết phải nói gì hơn.

Người với người quả nhiên là không giống nhau.

Năm đó, Hàn Quan là con thứ, ta là thương gia nữ không vào được vào vòng tròn khuê tú.

Hàn Quan nói một ngày nào đó hắn sẽ phong hầu bái tướng vả mặt tất cả những kẻ từng khinh thường hai người chúng ta. Khi đó, thân nương của hắn nói với nhà ta chính là để cho hắn ở rể.

Sau lại, hắn ở học đường bộc lộ tài năng, thi hương nhất chiến thành danh, liền muốn đổi hôn ước trở thành cưới vợ.

Hiện giờ, cho dù cha nương ta đổi lại đồng ý gả nữ nhi cho hắn, mà hắn vẫn còn đang do dự lựa chọn cưới ta hay không.Thi xong đã nhiều ngày, hắn còn chưa tới cửa bái phỏng.
« Chương TrướcChương Tiếp »